Tuổi mười bảy có gi` khoe? by--Tầm Duyên.




Ðám bạn gái học cùng lớp của Thảo Vy - nhở em gái út
tuổi mười bảy của tôi- đúng là một....lũ đa sự, mô`m mép, "chuyên
nghiệp" ăn hàng, nhưng được cái là đứa nào đứa nâ'y cũng có duyên có
dáng, "bắt mắt", dễ coi, hô`n nhiên, yêu đời và râ't ham học . Mỗi
tuần, bọn chúng "tập kết" tại nhà tôi một lần vào ngày chủ nhật
từ sáu giờ sáng đến sáu giờ chiê`u để học nhóm và luận bàn chuyện
"thời đại....sự" của....cánh con gái . Bọn chúng vẫn thường kháo với nhau:
"Ngày chủ nhật là ngày của....phe mi`nh". Co`n đối với tôi- thằng con
trai vừa sô`n sô`n mười chín tuổi, sinh viên năm thứ hai Ðại học
Ngoại ngữ khoa Anh- ngày chủ nhật chẳng khác nào một màn bị tra
tâ'n dai dẳng, khốn đốn . Một tuần học hành mệt nhoài, vâ't vả và
nằm đói meo ở ky' túc xá, chĩ trông mong mau đến ngày chủ
nhật, cút kít đạp xe vê` nhà để tịnh dưỡng và tẩm bổ, nhưng
oái oăm thay, sự thể lại quá trớ trêu, ê chê` phát....đi tu
được . Ngày chủ nhật, nhà tôi y chang cảnh một phiên chợ....vịt . Láo
nháo, ô`n ào muốn rách màng nhĩ . Nhưng cũng lạ thay, nếu không có "cảnh
phiên chợ....vịt" â'y, tôi cảm thâ'y hi`nh như thiếu vắng một cái
gi` vô cùng hệ trọng và tối ưu cần thiết, không sao cắt nghĩa
được . Thế nên, dần dà, tôi thâ'y cảm mến "buổi chợ vịt phiên" â'y
và....đâm ra ghiê`n . Rỗ "khổ" gi` đâu !
Sáng chủ nhật tuần này, vừa tập thể dục thể hi`nh ngoài vườn mận
sau nhà xong, mới bước vô nhà, chưa kịp lau mi`nh lau mẩy, mô`
hôi mô` kê co`n chảy rong rong như....một chàng trai trẻ từ trong
cơn mưa dầm dê` cúm rúm bước ra, tôi đả bị lũ chúng bao
vây, mỗi đứa cật vâ'n, hạch hỗi một câu, làm tôi thiếu điê`u đứng
tim ngâ't xĩu. Con Dương Nga trê` môi:
- Ông bà ta đả dạy :"Trai tài, gái sắc", sao anh Du không lo
học hành mà lại lo tập thể dục....thẩm mỹ vậy anh Du ? Bộ
anh muốn dự thi "hoa....hôi" dành cho "nam sinh viên....thúi"
hả anh Du? Nếu anh muốn đoạt giải "người có cặp gio`
bá cháy nhâ't", em cho....mượn ít bữa nè .
Con Thanh Hiê`n chu mo~:
- Cái eo của anh Du co`n phùng phi`nh phô'p pháp lắm, y hệt cái....trống
chầu . Em cho anh Du "mượn"....cái eo thon thả giọt đàn bầu của
em với giá...."khuyến mải" một tạ mận và một ky' muối ớt thôi hà,
nếu anh muốn....giật giải "người có cái eo đả đời nhâ't".
Con Ngọc Trâm múa mép:
- Anh Du ơi, anh Du à! "Cặp gio` bá cháy" của Dương Nga, "cái eo
đả đời" của Thanh Hiê`n,"điểm xuyến" thêm hai đô`ng tiê`n má lúm hết
y' của em, bờ môi mo`ng mọng đo đo của em, đôi mắt bô`
câu long lanh sáng hết sảy của em....em tin rằng anh Du sẽ được
ban giám khảo.... "vâ'p té đành đạch, mắc lún ngóp ngoi" và nhâ't loạt
"bi`nh bầu" trao "vươn....miệng....hoa hậu" cho anh liê`n tù ti` . Thế nào,
anh Du có "ham" không, tụi em "tháo" ra, "ráp" vô cho anh ngay bây giờ.
Con Thảo Vy em tôi, cũng chẳng tha, nó hùa theo phe con gái
của nó, "tâ'n công" tôi chẳng thương ti`nh:
- Chưa đủ đâu ! Ngọc Trân quả quyết thế, chưa đủ đâu ! Muốn chiếm vương
miện...."ông hoa hậu", em nghĩ, anh Du phải "điểm trang" thêm mái tóc
thê` đen huyê`n óng mượt của em và "câ'y" thêm một nốt ruô`i son
duyên dáng nằm dài dưới mép khuôn miệng xinh xắn....
ăn quà vặt của em nữa mới đủ lượng .
"Phá đám" tôi xong, bốn...."con quỷ xứ" ôm nhau ngâ't ngưởng cười....văng
nước miếng . Tôi đứng chôn chân, thộn mặt, chết trân như Từ Hải lúc
sa cơ thâ't thế . Nếu không có tiếng má từ nhà bếp vọng lên:
"Thằng Du đâu rô`i, vào ăn cơm sáng rô`i lo chĩ bài chĩ vở
cho con Thảo Vy và mâ'y đứa bạn nó, con !", chẳng biết tôi đứng
với tư thế "trời trô`ng" â'y cho đến bao giờ....
*

Nhịp nhịp cây thước vào....không khí, tôi "năn nĩ" bốn đứa "học tro`" bâ't đắc dĩ:
- Làm bài đi chứ ! Sao ngô`i chù ụ hết cả vậy?
Bộ...."tai biến mạch máu nảo" rô`i hả?
Nhở Thảo Vy ra đo`n:
- Anh Du, anh có...."man man" không? Tụi em học
Pháp văn, cớ chi anh lại bắt tụi em làm bài tập Anh văn ?
Dương Nga, Thanh Hiê`n, Ngọc Trân bụm miệng cười hô hố. Tôi trố mắt
nhi`n sững "đám yêu nữ" rô`i cười hùa theo cho đỡ "quê độ:
- Xin lỗi mâ'y em nghen . Ðứng trước mâ'y em, anh hóa ra đờ đẫn,
ngu ngơ như bị....quỷ hớp hô`n.
Cười một trận đả nư, Ngọc Trân than oán:
- Học gi` bắt học miết từ sáng đến giờ, sức voi mới chịu nổi!
Cho tụi em nghĩ giải lao....ít tiếng để ăn mận, nghen...."thầy Du"!
Cực chẳng đả mới "làm thầy" đám "nữ yêu quái"
này, nên tôi gật đầu lia lịa:
- Tụi em muốn giải lao đến chiê`u cũng được . Anh mệt bắt đầu ngâ't ngư rô`i .
Con Thanh Hiê`n xô ghế đứng dậy, nghiến răng trèo trẹo:
- Anh Du khinh tụi em phải không? Tụi em cũng
cóc cần anh "làm thầy làm bà". Dạy gi` dạy "gà hóa
cuốc", "Pháp ra Anh", thử coi ai chịu thâ'u?
Con Dương Nga cũng không vừa:
- Ðể chuc lại sai lầm trọng đại, dạy "học trò" mà chẳng nắm được
"bộ môn yêu cầu", đê` nghị anh Du ra vườn
hái một rổ mận bưng vào đây "cúng tế " tụi em .
Chiê`u lòng....con gái có duyên là...."sở trường, kỹ năng, kỹ xảo" của
tôi, nên không đợi bọn chúng "sai khiến" thêm lần nữa, tôi
ba chân bốn cẳng chạy ra sau vườn, lia lịa hái, ôm vào một
đống mận mời bọn chúng"súc miệng".
Có lẽ, tội nghiệp và thương hại cho tôi, nhở Thảo Vy xuống nhà
bếp giả một cối muối ớt bưng lên, và bọn chúng bắt đầu "đánh chén"
một cách râ't hăm hở, nhiệt ti`nh .
- Tụi em "nhâ'm nháp" mận xong, anh Du....dọn dẹp dùm....hột mận, chén
muối, nghen !- Con Thanh Hiê`n "phán" như thế .
Ba đứa co`n lại vỗ tay tán đô`ng:
- Hoan hô sáng kiến của Thanh Hiê`n! Biết đứng với tụi này thêm chút
nào tôi sẽ bị....chết giâ'c thêm phút â'y, nên tôi dợm bước đi
xuống nhà bếp lục.... cơm nguội vi` cảm thâ'y "kiến bo` trong bao tử".
Con Ngọc Trân gọi giật ngược lại:
- Ê ! "Thầy Du", trốn hả ? Quay lại đây, em nói này nè !
Như bị nam châm hút, tôi dừng lại cái rụp, quay rót:
- Nói gi` nói đi! Sợ ai mà phải trốn!
- Nghe thiên hạ đô`n, anh làm thơ làm thẩn mê ly, hâ'p dẫn lắm.
Vậy anh đọc tặng tụi em một bài trong lúc tụi em....bận ăn
mận đi, rô`i tụi em kể chuyện hâ'p dẫn này cho nghe!
Ðược con Ngọc Trân "khen", lỗ mũi tôi thiếu điê`u bị...."nổ bụp". Sẵn
dịp, muốn "khoe tài" cho tụi nó biết, tôi lâ'y "giọng vịt co`" ngâm nga liê`n:
"Triê`n xoan tim tím mùa bông
Thuở hai đứa tập làm.... chô`ng vợ nhau
Rô`i em quên thoáng ti`nh đầu
Ta ru ta trắng nhánh sầu đông mưa".
Tưởng tụi nó gật gù vỗ tay, hít hà tán thưởng, đọc xong bài
thơ, tôi dương dương tự đắc, không dè cả bốn đứa điê`u
ỗm tỗi la làng lên như bị bỗng:
- Xời ! Xời ! Thơ đầu độc ! Thơ thâ't ti`nh ! Thơ dở ô`m, dở ẹt ! Thơ....
"mẹt xà lù" ! Tụi em hổi anh nghen, cô nương cho anh "leo cây"
đó có cặp gio` bá cháy, có cái eo hết sảy, có đô`ng tiê`n
má lúm, có bờ môi mo`ng mọng, có đôi mắt bô` câu, có hai
chiếc răng khểnh, có mái tóc thê` uyển chuyển, có nốt ruô`i duyên hết
y', có sóng mũi dọc dừa.... có....có duyên dáng như....như bốn đứa
tụi em không, mà sao anh "hận đời tuổi trẻ, hận kẻ bạc ti`nh
dữ vậy ? Lần thứ hai, tôi hóa thành....Từ Hải lúc sa cơ.
Nhưng lần này, "Từ Hải-tôi" mau tĩnh táo hơn . Tôi trả đũa:
- Cô nường "đá anh" làm sao sánh bi` bốn đứa em . Bốn đứa em,
"mỗi người một món mười phân vẹn mười" .
- Thế tại sao anh....thảm thiết bi ai hơn cả "nậu"....thâ't ti`nh ?
Tôi mĩm cười y' nhị :
- Tại vi`....tại vi` cô nường â'y....cô nường â'y có khuôn mặt....ăn đứt tụi em .
- Ăn đứt ở điểm nào ?
- Ở điểm....ở điểm cô nương không có....không có mụn trứng cá, đôi
má au au hô`ng, láng y hệt trái mận hô`ng mà tụi em đang "gặm"!
Bốn đứa nó bị "lật tẩy" bâ't ngờ, không đứa nào nhắc nhở đứa
nào, cả bốn đê`u đưa tay lên "rà rà" bản mặt rô`i há hốc
mô`m như....mắc nghẹn....muối ớt . Không dám để cho bốn đứa "phản phé",
tôi lật đật chạy xuống bếp đứng cười ha hả đắc chí.
Má tưởng tôi "khùng", liê`n bảo :
- Cười chuyện gi` mà vô duyên dữ thế ! Lo lâ'y gạo nâ'u cơm đi,
cho con Thảo Vy và mâ'y đứa bạn nó ăn . Trưa trờ trưa trật
rô`i . Co`n chở má đi chợ mua rau mua cá nữa . Lẹ lên !
Tôi ngoan ngoản vâng lời má, vi` nâ'u cơm co`n sướng hơn là "tranh
đâ'u" với đám con gái tuổi mười bảy cở như con nhở Thảo Vy
và mâ'y đứa bạn của nó- bọn chúng ỷ mỗi đứa có một "bửu
bối" làm con trai....vâ'p ngả, mắc lún, ngẩn ngơ, đờ đẫn, thâ't điên
bát đảo- hễ có dịp là đem ra....khoe . Thật chướng ! Nhưng cũng thật....mùi !

Diên Khánh, một ngày mùa hạ.

T.D

~T.V's SuGGesTioN~ (^-^*) hi`hi`hi`hi`hi`!!!!!!