CON CHo' va` CON Co`. by--Phan Ðùc Thuân .

Cúc ghếch chân lên ghế, bắt đầu tâm sự :
- Hô`i sáng tao mới ngủ nướng có chút xíu mà "bả" đả dựng tao dậy, mắng
xối xả. Mày coi, nghĩ hè phải cho tao thoải mái chút chớ ! Mâ'y công
việc lặt vặt trong nhà làm chút xíu là xong, cần quái
gi` vội. Mà lúc đó tao đang mơ, mày ạ !
Ly to` mo` :
- Mơ hả ? Thâ'y gi` ?
- Thâ'y hai đứa mi`nh đi shopping, có cái áo pull đẹp lắm.
Tao định mua mà không có tiê`n....
Ly bật cười :
- Chuyện đó thiệt chớ mơ gi`. Hôm qua chẳng phải
tao với mày đi mua sắm mà trong túi không có một xu đó sao ?
- Ừ hén, nhưng tao cam đoan với mày tao nằm
mơ thâ'y lại y hệt như vậy, mà có chi tiết này mới "độc" !
Ly nhích ghế sát lại để nghe rỗ lời Cúc thi` thầm :
- Tao vê` xin tiê`n má tao, "bả" móc bóp chuẩn bị đưa tiê`n tao rô`i....Ðột
nhiên, tao bị dựng dậy....Mắt nhắm mắt mở tao nhi`n thâ'y má tao đưa tiê`n,
tao dụi mắt vài cái để biết rằng không phải là mơ, tao mừng húm cầm
lâ'y. Má tao nói :"Dậy rửa mặt rô`i đi mua nước mắm cho má kho cá, ghé
nhà di` Tư nói má gửi tiê`n hụi, nhanh lên rô`i vê` coi nhà cho má đi bán".
Ly bo` ra cười. Ðả đời, nó mới ngô`i ngay ngắn lại, tay chống cằm :
- Sao mày không biến giâ'c mơ thành hiện thực đi, Cúc cu !
Ly thường gọi Cúc là Cúc cu, mới đầu nghe hơi kỳ kỳ, nhưng riết rô`i quen.
Cúc chẳng thèm phản đối nữa. Vả lại lúc này chẳng phải là lúc cải nhau.
Cúc cần tham khảo y' kiến của nó.
- Y' mày là sao ?
- Thi` xin tiê`n má mày, ra shop thĩnh cái áo đó vê` !
- Vậy cũng nói: Nếu xin được tiê`n tao chẳng cần hỗi
mày chi mâ't công. bây giờ ti`nh hi`nh căng thẳng lắm.
Rô`i Cúc nhăn nhó kể luôn :
- Hô`i sáng bả kêu tao dậy, tao bực quá nhảy xuống giường đạp ngay ổ rau má tao
đang lặt. Ði ti`m lược chải đầu, đụng phải cái bi`nh trà, rơi xuống đâ't vỡ
tan tành. Bả vác chổi đo`i đuổi tao ra khỗi nhà.
Ly bi`nh luận :
- Nếu tao là má mày, tao sẽ không làm thế !
- Ừ, má tao hơi quá đáng. Chuyện chẳng có gi` phải ầm ĩ cả - Cúc gật gù.
Ly tiếp :
- Tao sẽ không vác chổi đuổi mày ra khỗi nhà mà tao sẽ nhốt mày lại,
rô`i dần cho mày một trận. Chưa thâ'y con gái nhà ai lại đổ đốn như mày.
Cúc nóng mũi, gắt
- Thôi, mày dẹp cái chữ "nếu" đó đi. Ở nhà gặp má tao
chịu hết nỗi. Qua đây tưởng mày bênh tao....
Cúc đột nhiên hạ giọng năn nĩ :
- Mày cho tao mượn tiê`n nghen ! Tao sợ tới chừng tao moi
được tiê`n má tao người ta mua mâ't cái áo đó, nhen Ly !
- Tao hết tiê`n rô`i !
Cúc ngô`i buô`n xo. Ly ngó bạn một hô`i, Ly cũng đả từng
trong hoàn cảnh "kẹt đạn" như vậy, nên nó dễ thông cảm. Ðột nhiên nó reo lên :
- Ra rô`i !
Khi làm bài tập, nó chưa một lần reo lên một cách hào
hứng như vậy, nhưng khi dính líu đến tiê`n bạc, nó chợt thông minh hẳn lên.
- Mày đập ống heo cho tao mượn hả ?- Cúc mừng rỡ.
- Không, tao có đô`ng nào ăn hết đô`ng đó, làm gi` có dư má bở ống heo.
Nhưng tao sẽ chĩ cho mày cách kiếm tiê`n. Mày co`n ngàn nào hôn, Cúc cu ?
Cúc phân bua :
- Hô`i sáng tao ăn hủ tíu hết tiê`n rô`i.
Ly lục túi, cái túi đằng trước bụng như chú mèo máy Ðôrêmon, lôi ra một ngàn.
Nhiêu đây đủ rô`i ! Ly nhát gừng.
Cúc ngơ ngác :
- Bộ mày biết "hô biến" một tờ thành một trăm tờ hả ? Rủi mi`nh đang đưa
tiê`n người ta mà hết phép thuật, nó biến lại thành giâ'y là ở tù
đó Ly, không dưới mười năm đâu !
Ly chậm rải :
Ðánh số đê`. Một ăn bảy mươi. Không những đủ tiê`n mua áo mà
co`n dư cho hai đứa mi`nh bô`i dưỡng hai tô bún riêu kèm hai ly trà đá nữa.
Cúc phân vân :
- Tao chưa đánh số đê` bao giờ, dễ ăn hôn ?
- Dễ - Ly nói chắc nịch, thể như nó đang cầm bảy chục ngàn trong tay
vậy - Cái quan trọng là mi`nh phải suy nghĩ xem nên đánh số mâ'y....
Hai đứa bắt đầu suy nghĩ. Chọn một trong chín mươi chín số không
phải là điê`u đơn giản, chính Ly đưa ra đê` nghị này mà nó co`n phân vân nữa là....
Hô`i lâu, Ly vỗ đùi cái đét, cười tươi như hoa buổi sớm:
- Tao suy ra rô`i. Hô`i sáng mày bị mắng một trận phải hôn ?
Cúc tro`n mắt, cố suy đoán xem mẹ nó mắng thi` có gi` liên quan
đến việc đánh số đê`, chịu, không thể đoán được. Cúc ngập ngừng gật đầu.
Ly nheo mắt, huơ tay:
- Người ta hay nói là "chửi như chó", mà mày rỡ ràng là con
chó con. Chó con là số mười một. Ðánh số mười một chắc chắn trúng !
Cúc ngớ người ra, không hiểu nhở Ly nó chửi xỗ mi`nh hay vô
ti`nh suy đoán như vậy. Nhưng mà nghe cũng có ly', Cúc vội gật gù như gà mổ thóc.
*

Di` Ba chuyên ghi số đê`, Cúc và Ly mon men lại nhà di`. Di` đi vắng,
chĩ co`n thằng Hải, con trai lớn của di` ở nhà. Thằng này học chung lớp với Cúc
và Ly, nhưng Cúc và Ly không ưa nó, người di` đâu mà khờ khạo, bản mặt
ngờ nghệch và ngu đần. Khách quan mà nói, thật ra nó không ngu, thông minh nữa
là đằng khác, chĩ phải tội làm bài kiểm tra không bao giờ cho Cúc và Ly
xem, trong khi hai cô gái xinh đẹp này ti`m mọi cách khê`u chân, liếc mắt với
nó thậm chí mua chuc dụ dỗ, thế chẳng phải nó ngu là gi`?. Trong khi
mâ'y thằng con trai khác luôn ti`m mọi cách làm vừa lo`ng hai hoa khôi
của lớp mười một A thi` nó lại dửng dưng một cách đáng ghét.
Nó không hê` biết hai hoa khôi của lớp đi đánh số đê`. Nó tưởng tới thăm
nó nên bản mặt nó đả khờ lại càng....ngu bạo. Cúc ghét quá đi thôi,
Ly thi` cũng không ưa gi` bản mặt của nó nhưng không biết làm sao bèn cố gượng cười.
Nó rót trà ra hai cái tách nhỗ :
- Hai bạn tới chơi hả ?
Ly không thèm trả lời mà sẵn giọng hỗi :
- Di` Ba chừng nào vê` ?
- Ủa, Ly kiếm má tôi chi vậy ?
Chẳng lẽ lại nói là đi đánh số đê`, mai mốt vô lớp nó đô`n
rùm lên thi` co`n mặt mũi nào làm....hoa khôi nữa. Ly cười:
- Ly hỗi vậy thôi !
Cúc đưa mắt ngó xung quanh. Nghe nói ghi số đê` giàu lắm,
sao nhà di` Ba nghèo quá trời, vách tôn vá chắp tùm lum.
Ly khịt khịt mũi, rô`i hét lên thâ't thanh :
- Cháy nhà !
Hải bật dậy, chạy vô bếp. chốc sau nó lo` do` đi lên, mặt dính đầy lọ nô`i,
nó bối rối đưa tay chùi mặt, hành đng đó càng làm nó ngố tệ. Hải phân bua :
- Cơm khét....
Hóa ra ở nhà Hải có thêm "nghê` nội trợ". Ðây là đê` tài khá
hâ'p dẫn cho các cuộc "hội thảo" của những đứa con gái như Ly, Cúc.
Ly nhi`n Hải rô`i khê`u Cúc :
- Ðánh số đê` con mèo !
Cúc chưa kịp hỗi con mèo số mâ'y thi` Hải đả đứng bên cạnh, cười :
- Lúc này công an làm căng quá, má Hải hết chơi số đê` rô`i. Má Hải
sang một cái sạp bán rau cải ngoài chợ, cạnh chỗ mẹ Cúc đó. Bây giờ Hải
ra trông hàng cho má Hải vê` ăn cơm. Hai bạn đi với Hải cho biết chỗ nghen.
Cúc chưa kịp từ chối thi` Ly đả vọt miệng:"Ði thi` đi !".
Cúc bực bi nghĩ, có gi` hay đâu mà đi
*

Sạp bán rau cải của di` Ba nằm ở đầu dảy, sạp kế bên là sạp của mẹ Cúc.
Mẹ Cúc ngô`i lọt thỗm giữa đống rau củi, buổi trưa khách ế, mẹ ngô`i ăn
cơm một mi`nh trông buô`n và mệt mỗi. Cúc và Ly đến, mẹ Cúc tưởng khách mua nên ngẩng
đầu lên, nhận ra Cúc, bà hỗi :
- Con ra đây chi vậy?
Ly là con nhỡ tài lanh nhâ't thế gian, Cúc chưa kịp nói nó đả hớt lời:
- Cúc đo`i ra trông hàng phụ bác để bác vê` nghĩ ngơi cho khổe.
Mẹ Cúc tri`u mến nhi`n Cúc bảo :
- Thôi, mẹ trông hàng được rô`i.
Cúc đi vo`ng vô trong sạp :
- Con lớn rô`i, con phụ được chút nào hay chút đó, mẹ để con tập bán buôn cho quen.
Trước khi ra đây, cúc không hê` nghĩ mi`nh sẽ thốt ra những lời "vàng ngọc" như
vậy. Tự dưng thâ'y mẹ ngô`i giữa chợ trưa, trong khi mi`nh cứ mải rong chơi, Cúc
thâ'y ray rứt quá. Hóa ra trước đây mẹ hay la Cúc vi` mẹ bán buôn cả
ngày, vê` mệt lại gặp Cúc vụng vê`, nên bực mi`nh. Sẵn dịp Ly nói
để Cúc trông hàng, Cúc thâ'y mi`nh phải có bổn phận giúp mẹ một tay.
Ly lại liến thoắng :
- Bác cho Cúc ngủ nướng buổi sáng nhiê`u nhiê`u, buổi chiê`u nó mới
có sức ra phụ bác. Lúc này Cúc hay nằm mơ lắm bác ạ, mà chĩ mơ trong
lúc ngủ nướng thôi !
Mẹ Cúc đứng dậy, nói :
- Thôi được rô`i, để mẹ chĩ đơn giá cho con bán....
Mẹ Cúc chĩ cặn kẽ giá từng món xong vi quày quả đi vê`. Nó nhi`n theo
bóng dáng mẹ mà nhớ đến câu thơ của Tú Xương:
"Thân co` lặn lội ở mom sông....". Nó chợt quay sang hỗi Ly :
- Con co` số mâ'y, Ly ?
Nhỡ Ly ngơ ngác, Ly ngỡ trưa nắng nhỡ Cúc cu bị man bâ't tử. Chớ con
co` làm gi` có số, mà ai lại lâ'y con co` đánh sô' đê` bao giờ.
Ở sạp hàng bên cạnh, thằng Hải ngó sang cười cười. Bản mặt trông....ngu tệ. Cúc muốn
liếc nó một cái cho bỡ ghét, nhưng khi nhi`n thâ'y bản mặt nó, Cúc bật cười.
Không phải Cúc có cảm ti`nh với nó đâu; tại
Cúc đang nghĩ ra một điê`u thú vị, Cúc liê`n quay sang hỗi:
- Con đười ươi số mâ'y, Ly ?

Tháng 7 năm 1996

P.Ð.T