VIỆT NAM YÊU DẤU
 

Trên đám mía thơm thơm
Con cò bay lả lả
Khóm dừa che mái rơm
Bóng chiều đi ngả ngả
Bếp nhà ai thổi cơm
Khói đùn lên đống rạ.

Hoàng hôn rồi, đom đóm lập lòe bay
Có con nghé đi về thong thả bước
Có con nghé trên lưng bùn đẫm ướt
Theo lối mòn đi khuất dưới vòm tre
Ở sân nhà em nhỏ lắng tai nghe
Ngoài nương mía cha về ơi ới gọi
Âm thanh ấy giữa chiều nay bỗng nói:
-Việt Nam đây, Việt Nam đây!

Việt Nam đây, mưa gió bốn ngàn năm
Buồn vui bao thế hệ đã âm thầm
Nhưng mạnh mẽ vun trồng nên đất nước
Và lặng lẽ người sau theo kẻ trước
Ðã cày sâu cuốc bẫm đất nâu tươi
Giữa luống cày màu đỏ trộn mồ hôi
Mầu nâu ấy nhuộm đều muôn tấm áo.

Dìu dặt thế, lưng trời ngân tiếng sáo
Ôi âm thanh mầu sắc quá thân yêu!
Sao hôm nay nghe rộn cả trời chiều
Tiếng giun dế rên vang trên nội cỏ.

Tôi muốn hóa nên côn trùng rất nhỏ
Ðu mình trên cây lúa hát nghêu ngao:
"Việt Nam, Việt Nam ..." hai tiếng ngọt ngào
Hai tiếng khẽ trong lòng tôi rất khẽ
Hai tiếng yêu yêu trầm vang nhẹ nhẹ
Như giọt buồn tí tách giữa đêm mưa
Như tiếng gà xao xác giữa giờ trưa
Như tiếng gọi đò ngang "đò ơi" trên bến vắng
Hai tiếng chuông khua giọng đòng văng vẳng
Tự lòng anh thông cảm đến lòng tôi
Khi tan sương nắng rực chói trên đồi
Vùng khoai sắn xanh non mầu hẹn hứa.

Nghìn em bé môi thơ còn óng sữa
Viết nên giòng rực rỡ nét sao bay:
"Việt Nam, Việt Nam yêu dấu muôn ngày!"

Người tráng sĩ đêm nay xa chiến địa
Nằm thao thức nghe điệu đàn giun dế
Lòng êm ru khe khẽ hát nghêu ngao:
"Việt Nam, Việt Nam..." Hai tiếng ngọt ngào
Mà thổn thức như lời đau nhắc nhở
Và êm ái như gió lùa thương nhớ

Nhạc xô bồ... Yêu dấu quá Việt Nam ơi!

LƯU QUANG THUẬN

HOME