Thức Giấc
Bao
phen tôi đă ngỡ
ḿnh sẽ
ngủ luôn không bao giờ
trở dậy.
một cái
chết dễ dàng
của kẻ
biết khôn ngoan
hơn
loài thú.
Nhưng
tôi vẫn c̣n đó
không
ngủ quên, không tự tử
bởi
cuộc đời vẫn c̣n quyến rũ
nhờ Em.
Trong
cơn u mê
tôi
nghe giọng Em vỗ về
tiếng
Em cười như hát
và tôi
mở mắt...
Ôi,
những đêm dài dằng dặc,
những
con sóng dồn cao chất ngất
đă qua
rồi
phải
không Em?
Tôi
đứng, đi, cười, nói bên Em
để biết
ḿnh thức giấc
và có
mặt.