Thơ  Dân Nam

 

 

TRANG CHÍNH

Trang Thơ

 

 

 

Cờ trở gió!!!

 

 

Phàm ở đời chẳng ai không lầm lỗi

Biết tội rồi hối cải tiếp đường ngay

Đ̣n lầm lỳ, tṛ phớt tỉnh xưa nay

Trong tâm ư có điều chi không ổn

 

Anh tu sĩ, ít nhiều người tin tưởng

Lời giảng rao từ kinh sách thanh cao

Ban bảo giáo dân, đạo hữu thế nào?

Sao lại tránh một ngôn từ đơn giản

 

Câu “xin lỗi” không tiền muôn bạc vạn

Thực tâm ḿnh, tu tỉnh lại đường ngay

Lịch sử truyền, bao hiển thánh xưa nay

Chẳng ai đă không một lần lầm lỗi

 

Đă lỗi phạm, biết rồi th́ tự hối

Lẽ nào anh tựa gỗ đá trơ trơ

Nói, làm sai rồi lại cứ tảng lờ

Lời ngay phải bỏ ngoài tai, mặc nó! 

 

Điều chắc mẩm trong cộng đồng tỵ nạn

Không một ai liều chết kiếm Tự Do

Cho ra người, nào tham sống ấm no

Không phải thế sao xứ người anh ở???

 

Nay về nước do cộng mời hăm hở

Miếng đỉnh chung, chút danh lợi nhỏ nhen?

Hay tính anh lại dính bén ươn hèn?

Theo cộng bảo, anh thi hành nghiêm lệnh?

 

Chẳng riêng ai mà toàn dân tỵ nạn

Biết từ lần anh du lịch đầu tiên

Khi trở ra mang tư tưởng búa liềm

Anh thay đổi thật như cờ trở gió!!!

 

Dân Nam

Tháng Chín, 2003

 

 

[Dân Nam]