Thơ  Dân Nam

 

 

TRANG CHÍNH

Trang Thơ

 

 

 

Cứu tế

 

"Nhiễu điều phủ lấy giá gương

Người dân một nước phải thương nhau cùng"

 

Việt Nam là nước của chung

Rồng Tiên ḍng giống oai hùng chẳng sai

Cộng nô hùa với thiên tai

Chặt rừng đốn gỗ khổ thay dân lành

Hàng năm gây lũ hoành hành

Mặc cho dân đói, chúng tranh cướp phần

Cứu trợ, cứu đói người dân

Cứu tế hải ngoại góp phần từ tâm

Treo giá cứu trợ, nghĩa nhân

Quyền vơ vét chúng chia phần đảng ta

Anh nào cứu đói thật thà

Gạo, mền, quấn áo, trao quà tận tay

Người dân bị nạn bấy nay

Chúng ngăn, chận, bắt, tù đày biết thân

Chỉ chúng, cái đảng bất nhân

Được quyền thu góp giành phần mà thôi

Ngẫm người lại đến nước tôi

Thuế má dân nộp cả đời thiếu ăn

Thiên tai! cộng đảng chết bầm

Đảng viên thêm của, bận tâm làm ǵ!

Việt kiều! hải ngoại... h́ h́...

Khúc ruột giúp tớ thực thi "nhân từ"

Của ăn, của để, của dư

Nhà cao cửa rộng từ từ tậu thêm

"Tiền Hồ", giấy lộn chả thèm

Đô tươi, vàng khối đỏ đen tí mà

Ăn chơi mặc sức xả ga

Dân đen có chết chỉ là cỏ rơm

Ấy! Nhưng cứu trợ vẫn hơn

Thật nhiều, thật quư, thậm thơm "Vịt ḱu"

Hề... hề.... "Khôn" quá lũ yêu

"Đĩ điếm, phản quốc... Vịt ḱu quái hay!"

"Khúc ruột"... thơm, thúi chúng bay

"Khôn" th́ ráng chịu, tiền thầy đưa mau!!!

 

Bố khỉ!!!

 

Dân Nam

 

 

[Dân Nam]