Miếng đỉnh chung
Hôm nay anh nhớ cuối tuần
Sài
g̣n nắng đổ những lần bên em
Phố
phường huyên náo đua chen
Thác
người lũ lượt lấm lem cuộc đời
Đổi
thay từ dạo đất trời
Âm u
vần vũ thay lời thở than
Tự do
đánh đổi gian nan
Nhân
quyền trao gửi gian tham, chết bầm!
Tám
mươi triệu... chỉ lặng câm
Cúi
đầu “nhẫn nhịn” ngu đần mặc ai
Cháu
con tôn tử lâu dài
Hẳn
rồi ôm nhục, tuyền đài nào khuây
Việt
Nam từ Á sang Tây
Nghèo
hèn, đói kém... đổi thay luân thường
Hậu
sinh khả úy... bất lương
Đầu
đường, xó chợ nhiễu nhương học đ̣i
Trai
ma cô! Gái réo mời,
Ăn
chơi đàng điếm quên đời khó khăn!
Cộng
nô cứ thế băm vằm
Bóc
từng thớ thịt tháng năm làm giàu
Nhân
danh đảng của... ai đâu?
Cướp
từng mảnh đất, hoa màu của dân
Cướp
công của, cướp tinh thần
Cướp
bao thế hệ xa gần bấy nay
Ai ơi
vận nước đảo quay
An
thân “nhịn nhục” vui say tiếp lời:
“Thế
thôi đừng có đổi thay,
Miếng
ăn là trọng, khôn thời để yên...”
Cháu
con nào của rồng tiên
An
thân, vững phận, b́nh yên được à?
Nào
đồng bào, nào quốc gia
Nhẩm
xem no ấm có là được bao?
Trăm
năm chẳng lẽ hư hao,
Đỉnh
chung theo giặc công lao làm người???
Dân Nam
[Dân Nam]