Tiếng ầu ơ của mẹ vẫn ru con
Nhạc vơng đưa kĩu kịt chẳng mỏi ṃn
Bao thế hệ, bốn ngàn năm vẫn thế
Em có nghe tiếng chuông chùa buông
nhẹ
Thơm màu lam làn khói bốc ngọn tre
Sáo diều bay ngờm ngợp buổi trưa hè
Em có nhớ, có thương ǵ không nhỉ?
Em có biết ngàn năm không ngưng nghỉ
Máu cha ông ǵn giữ mảnh giang sơn
Dẹp ngoại xâm, b́nh định giặc nội
cường
Đem no ấm thanh b́nh cho trăm họ
Em có biết chừ sao ḿnh phiêu bạt
Nơi xứ người ta nhận đất tạm dung
Chợt tủi thân dôi phút nghĩ tận cùng
Sao Tổ Quốc giờ đây c̣n ch́m đắm
Em có hiểu và có từng suy nghĩ
Đất Việt ta sao lại quá ê chề
Bởi gian tham một bè lũ u mê
Đem dâng bán chúng phân từng mảnh
một!
Em có thấy những ǵ em muốn thấy
Hiểu thật nhiều gịng chính sử dân
Nam
Đừng nhẹ tin bè lũ gian tham
Đem chủ nghĩa ngoại lai đầy
dân tộc
Dân Nam
[Dân Nam]