NIỀM TIN TUỔI TRẺ
Hai mươi năm dậm
chân đất khách
Tủi h́nh hài, đau
quắt tim gan
Nhớ xưa cất bước
ngang tàng
Cụng ly hứa bạn mười
năm sẽ về
Nuôi chí lớn, t́nh
quê ray rứt
Chê công danh, mộng
ước tầm thường
Hướng về giải đất
quê hương
Niềm tin phục quốc
con đường tự do!
Đường tự do quanh
co, lắm lối
Trường đào tạo gian
dối, lưu manh
Học ra rơ mặt cha
anh
Bao nhiêu khát vọng
trở thành khói mây
Tuổi trẻ ấy hôm nay
đă mất
Đàn trẻ sau ai dắt,
ai đưa
Trao nhau ánh mắt
hững hờ
Anh tôi một lứa vong
nô, lạc ḍng
Hùng Vỹ