|
|
Thơ Hùng Vỹ |
|
|
T̀NH QUÊ
Tôi nhớ về Người, Tổ Quốc ơi! Bao năm xa chách mấy phương trời Bâng khuâng bất giác, sầu quay quắt Ngớ ngẩn đong đưa khóc, nói, cưới
Một mảnh trời Âu sáng trên cao Tăm tối hồn tôi tự thủa nào Miệt măi ch́m sâu màn hư ảo Bạc trắng đầu xanh mộng chiêm bao
Băo táp bể đông, ngọn sóng trồi Hàng hàng, lớp lớp xoáy cuốn trôi Văn minh nghiệt ngă hai ḍng nước Một chút t́nh quê nát tả tơi
Người hỡi! Yêu Người tôi ra đi Bỏ lại sau lưng ngàn biệt ly Nhung nhớ nhạt nḥa theo năm tháng Mơ ước tràn dâng lên mắt mi
Gắng sức tôi đi nốt cuộc đời T́m lại ngày xưa trong mắt môi Yêu thương ấm áp t́nh bằng hữu Bóng cũ làng xưa, ánh mặt trời
Hùng Vỹ
|