Chương 12: Buổi Chiều Windows
Chương 12: Buổi Chiều Windows
Cúc Hương "hy vọng" bao nhiêu thì
người đàn ông tên Bông ở báo Tuổi Hoa càng thất vọng bấy nhiêu.
Theo đúng như
giao hẹn giữa các cô gái và ông thì hôm nay là ngày tổ sắp chữ trao bản
nhũ của tờ báo sắp tới cho ông. Nhưng thời gian qua, do Cúc Hương mải sa đà
vào cái trò chơi games, Xuyến và Thục sửa lỗi không xuể nên khi ông lò dò
đến thì Xuyến đành nhe răng cười trừ.
- Không kịp chú ơi!
- Cái gì không
kịp? - Người đàn ông chưa hiểu.
Xuyến gãi đầu:
- Tụi này chưa ra bản
nhũ kịp!
Người đàn ông trợn mắt:
- Các cô hẹn bữa nay mà?
- Thì hẹn
bữa nay! Nhưng tụi này bận quá! - Rồi nhìn về phía Cúc Hương, Xuyến nheo nheo
mắt - Nhất là con Cúc Hương kia kìa! Nó bận tối mày tối mặt!
- Chà, kiểu này
thì kẹt tụi tôi quá! - Người đàn ông xoa xoa cái đầu hói, vẻ khó nghĩ.
Cúc
Hương vọt miệng:
- Chú đừng lo! Chừng một, hai ngày nữa tụi này sẽ có bản
nhũ cho chú!
Người đàn ông nhíu mày:
- Nhưng một hay hai ngày ? Tôi
phải biết đích xác ngày nào để sắp xếp quay lại chứ!
Cúc Hương quay sang
Xuyến:
- Chừng nào xong mày ?
- Tao cũng chẳng biết!
Xuyến hạ giọng thì
thầm. Rồi nó nhìn người đàn ông trước mặt, cười cầu tài:
- Chú khỏi cần quay
lại chi cho mệt! Lúc nào in nhũ xong, tụi này sẽ đem thẳng đến tòa soạn
cho chú!
- Vậy cũng được! - Người đàn ông gật đầu - Nếu không gặp tôi thì các
cô đưa cho cô Lan!
Nói xong, người đàn ông dợm quay đi thì Cúc Hương đã gọi
giật:
- Khoan đã chú ơi!
- Gì vậy cô Cúc Hương? - Người đàn ông nhướn
mắt.
Cúc Hương cười toe:
- Sao chú mau quên quá vậy ?
Người đàn ông lộ
vẻ bối rối:
- Quên chuyện gì cà?
- Thì chuyện con Thục nhờ chú đó!
- Cô
Thục nhờ hả?
Người đàn ông vừa hỏi vừa đưa mắt nhìn Thục khiến Thục đỏ mặt
chối lia:
- Chú đừng có nghe lời con Cúc Hương! Nó xạo đó!
Nhưng người đàn
ông đã nhớ ra. Ông gật gù:
- Ồ, vụ nhà thơ Tóc Mây phải không?
- Thì "vụ"
đó chớ còn "vụ" nào nữa? - Cúc Hương nhăn mặt - Sao, chú đã gặp ổng chưa?
-
Chưa! - Người đàn ông lúng túng.
Cúc Hương trố mắt:
- Làm gì mà đến bữa
nay chú cũng chưa gặp ổng? Bộ ổng đi họp cộng tác viên gì gì đó ở miền Trung
chưa về hả?
- Ổng về rồi! - Người đàn ông xuôi xị - Nhưng ở miền Trung về
xong, ổng lại đi ... miền Tây!
- Chú nói sao khó tin quá! - Xuyến nãy giờ im
lặng, bỗng đột ngột hắng giọng - Ổng là nhà thơ chứ có phải tài xế xe đò đâu mà
chạy lung tung vậy?
Người đàn ông nhăn nhó:
- Thì ổng là nhà thơ. Nhưng
ngoài ra, ổng còn là người phụ trách mạng lưới cộng tác viên của tờ báo. Khi nào
rảnh, ổng mới ngồi làm thơ. Còn bình thường, ổng đi suốt!
Lời giải thích của
người đàn ông khiến các cô gái hết đường bắt bẻ. Xuyến khịt khịt mũi:
- Nhưng
chẳng lẽ trước khi ổng đi miền Tây, chú không gặp ổng?
Người đàn ông chớp
mắt:
- Ổng về buổi tối, sáng hôm sau lại đi ngay, làm sao tôi gặp
được!
Cúc Hương thở dài:
- Thật khổ thân con Thục! Lần này ổng đi miền Tây
về, chú nhớ bắt ổng trói lại dẫn đến cho tụi này nghen!
- Các cô cứ yên chí!
- Người đàn ông gật đầu - Lần nnày về, chắc ổng chẳng đi đâu nữa đâu !
Câu nói
của người đàn ông đầu hói gieo vào lòng Thục một tia hy vọng. Ừ nhỉ, rốt cuộc
rồi anh cũng sẽ về! Chẳng lẽ anh cứ đi hoài quanh năm suốt tháng! Anh phải về để
gặp Thục, để gặp người con gái tên Th. anh từng đề tặng dưới bài thơ hôm
nào.
Thục còn nhớ như in những lờ nhắn gửi của anh:
Xin đừng buồn em nhé
Mùa xuân xanh qua rồi
Xin em đừng tựa
cửa
Lá vàng nào không rơi...Không, nếu anh trở về thì mùa xuân
xanh hẳn sẽ trở về theo. Thục sẽ chẳng còn tựa cửa ngắm lá vàng mà bâng khuâng
mơ tưởng. Anh cũng đừng sợ "gặp nhau làm chi vội, để mai người xa tôi".
Máy vi tính đã "bói" rồi: "Thục + Tóc Mây: trọn đời bên nhau". Con Cúc
Hương bảo "máy bói trúng chóc", lẽ nào anh lại không tin?
Thục mãi đắm chìm
trong mơ mộng suy tư. Trong giấc mơ đẹp đẽ của nó, cuộc gặp gỡ giữa nó và nhà
thơ mái tóc bềnh bồng, đôi mắt tinh anh và miệng cười duyên dáng có tên là Tóc
mây kia diễn ra thật nên thơ và cảm động. Anh dắt tay nó qua ngàn nội cỏ, ngắt
những đóa hoa dại bên đường dịu dàng cài lên tóc nó và hát cho nó nghe những bản
tình ca bất tử bằng một giọng trong trẻo như tiếng suối reo...
- Đủ rồi! Đủ
quá rồi, cô nương!
Cái giọng đanh đá của Xuyến vang lên bên tai Thục làm cái
giọng "trong trẻo như tiếng suối reo" kia hoảng hồn tắt ngấm.
Thục giật mình
ngơ ngác hỏi:
- Chuyện gì vậy ?
Xuyến nghiêm mặt:
- Chuyện mày chứ
chuyện gì! Làm việc không lo làm, ở đó mà mơ mộng!
Thục luống cuống:
- Mơ
mộng gì đâu!
- Mơ mộng đến anh chàng Tóc Mây của mày chứ mơ mộng gì! Bộ mày
tưởng tao không đọc được những ý nghĩ trong đầu mày hả ?
- Thôi đi, đừng có
dóc! - Thục phản ứng một cách yếu ớt.
Thấy vậy, Xuyến càng trêu già:
- Chứ
không phải mày đang chờ anh chàng ở miền Tây về để rủ anh ta đi chơi Vũng Tàu hả
?
Trước kiểu tấn công ồ ạt của Xuyến, Thục chẳng biết chống đỡ như thế nào.
May thay, Cúc Hương đã kịp thời lên tiếng "cứu bồ":
- Con Xuyến chỉ giỏi tài
suy bụng ta ra bụng người. Tao cam đoan là con Thục không hề có ý nghĩ đó!
-
Sao mày biết ? - Xuyến nheo mắt.
Cúc Hương thản nhiên:
- Sao lại không
biết ? Con Thục không hề muốn rủ ông Tóc Mây đi Vũng Tàu! Nó chỉ muốn... rủ đi
Đà Lạt thôi!
Nói xong, Cúc Hương nhe răng cười hì hì. Nhưng mới cười được
một, hai tiếng, nó bỗng kêu lên "oai oái" và trừng mắt nhìn Thục:
- Không
chơi trò ngắt véo nghen mày!
- Ai bảo nói bậy chi!
- Bậy gì! Bộ tao nói
không đúng hả ?
Thục nghinh mặt:
- Không đúng!
- Được rồi! - Cúc Hương
gục gặc đầu - Để ít hôm nữa ông Tóc Mây về tới, xem thử ai "nói bậy" cho
biết!
Nhưng nhà thơ Tóc Mây "đi miền Tây" chưa kịp về thì Thục đã bất ngờ gặp
anh.
Hôm đó, theo như lời hứa với người đàn ông đầu hói, Cúc Hương và Thục
lọc cọc chở nhau đem bản nhũ đến tòa soạn báo Tuổi Hoa để giao cho ông
ta.
Thoạt đầu Xuyến định đi cùng nhưng đến phút chót nó lại đâm ra lưỡng
lự:
- Thôi, tụi mày đi đi! Tao ở nhà!
Cúc Hương ngạc nhiên:
- Sao tự
dưng thay đổi ý kiến kỳ cục vậy ?
Xuyến thở dài:
- Tao phải ở nhà làm nốt
một số việc! Còn hai, ba bữa nữa tụi mình nghỉ ở đây rồi, nếu sáng nay kéo nhau
đi hết thì lấy ai nhập cả đống dữ liệu còn tồn đọng kia!
Cúc Hương "xì" một
tiếng:
- Mày ở nhà một mình để len lén nhập dữ liệu vào file "Letters"
của mày thì có!
- Nói bậy nói bạ tao cốc cho một cái bây giờ!
Xuyến vừa
nói vừa vung tay dọa khiến Cúc Hương vội vã lùi về phía cửa phòng.
- Nói với
chú Bông là chừng nào ông Tóc Mây ở miền Tây về, tao sẽ ghé thăm tòa soạn nhân
tiện biết mặt nhà thơ của con Thục luôn thể!
Ra tới cửa, Cúc Hương còn nghe
Xuyến ranh mãnh dặn vói theo.
Tòa soạn báo Tuổi Hoa nằm trên một con đường
tấp nập xe cộ. Cổng vào bằng sắt mở toang, bên trong lố nhố người.
Thục và
Cúc Hương đứng ngập ngừng trước cổng, hồi hộp nhìn vào.
- Sao mày ? - Thục
khẽ níu áo bạn.
- Vào đại chứ sao!
Thục liếc đồng hồ nơi tay:
- Hôm
trước chú Bông dặn tụi mình có đến thì đến lúc chín giờ kia mà! Bây giờ mới có
tám rưỡi hà!
- Ổng có dặn vậy hả ?
- Ừ, lúc ra về, chú ấy dặn đi dặn lại
là đừng ghé trước chín giờ!
- Cứ vào đại! Tụi mình tới sớm có nửa tiếng chứ
mấy! Biết đâu ổng đang ngồi đợi mình trong đó!
Cúc Hương vừa nói vừa hiên
ngang dắt xe vào trong sân.
Nhưng đến khi phát hiện những người ngồi trong
căn-tin cạnh đó đang chăm chú nhìn mình, nó bỗng đâm ra lúng túng, phải bật
chống xe đến ba, bốn lần mới dựng được xe lên.
Để trấn tĩnh, Cúc Hương cố
không nhìn ai. Nó mím môi bước thẳng qua cửa. Thục rụt rè lẽo đẽo theo
sau.
Cúc Hương tiến lại chỗ người thanh niên đang ngồi cắm cúi bóc một chồng
thư ngổn ngang trên chiếc bàn kế đó, lí nhí gọi:
- Anh ơi!
Người thanh
niên ngước lên, tò mò nhìn hai cô gái qua tròng kính trắng:
- Các cô cần gì ạ
?
Cúc Hương liếm môi:
- Tụi tôi muốn gặp chú Bông!
- Chú Bông nào ? -
Anh thanh niên ngơ ngác hỏi lại.
Câu hỏi của kẻ đối diện làm Cúc Hương chưng
hửng:
- Chú Bông tức là cái chú làm ở đây ấy mà!
Anh thanh niên nhíu
mày:
- Ở đây đâu có ai tên Bông cà!
Rồi anh băn khoăn nhìn Cúc Hương:
-
Người đó hình dáng như thế nào ?
Cúc Hương ấp úng:
- Chú đó có cái đầu...
cái đầu...
Nói tới đó, tự dưng nó bỗng ngắc ngứ khiến anh thanh niên phì
cười:
- Ai mà chẳng có cái đầu! Người như vậy thì ở đây có đến hàng
đống!
Câu chòng ghẹo của anh thanh niên làm Cúc Hương đỏ mặt. Nó mím
môi:
- Nhưng chú ấy có cái đầu... hói!
- Cái đầu hói ư ? - Anh thanh niên
bật kêu khẽ - Như vậy người mà các cô định tìm chính là nhà thơ Tóc Mây
rồi!
- Không phải! - Cúc Hương vội vàng đính chính - Tụi tôi muốn gặp chú
Bông kìa!
- Chú Bông của các cô chính là nhà thơ Tóc Mây đấy! Bông là tên
cúng cơm của ổng, tôi nhớ ra rồi!
Những gì anh thanh niên vừa tiết lộ khiến
Thục và Cúc Hương sửng sốt.
Thục ngập ngừng:
- Nhà thơ Tóc Mây đi công tác
miền Tây chưa về kia mà ?
Anh thanh niên tròn mắt:
- Miền Tây nào ? Ở đây
chẳng có ai đi công tác miền Tây cả!
Cúc Hương bỗng cảm thấy chột dạ. Như sực
nghĩ ra chuyện gì, nó hấp tấp hỏi:
- Thế trước đây có ai đi công tác ở miền
Trung không ?
- Không! - Anh thanh niên lắc đầu - Tụi tôi đi miền Trung để
làm gì ?
Câu hỏi lại của anh thanh niên rơi tõm vào im lặng. Cả hai cô gái
lúc này đang bàng hoàng ngơ ngẩn nhìn nhau. Trước sự tiết lộ vô tình của người
thanh niên. Thục tưởng như mình vừa bước hụt xuống một hố thẳm. Hình ảnh thơ
mộng về nhà thơ Tóc Mây mà nó từng chăm chút vẽ vời trong trí tưởng tượng bỗng
đột ngột vỡ tan như bong bóng xà phòng. Không còn là chàng hoàng tử có mái tóc
bồng bềnh, miệng cười tình tứ và đôi mắt sáng như hai vì sao nữa, nhà thơ Tóc
Mây bây giờ hiện nguyên hình là một người đàn ông đầu hói chuyên chạy việc in ấn
giấy má cho tờ báo.
Thục có cảm giác mình như một người bị phản bội. Nỗi thất
vọng khiến nó bần thần như kẻ mộng du.
Cúc Hương đỡ hơn. Sau một thoáng sững
sờ, nó kịp thời trấn tĩnh, quay sang anh thanh niên:
- Thế nhà thơ Tóc Mây có
đây không hở anh ?
- Ổng chưa tới.
Cúc Hương liếm môi:
- Vậy anh cho
tụi tôi gặp cô Lan cũng được!
Anh thanh niên lại lắc đầu:
- Cô Lan cũng
chưa vô!
Rồi thấy hai cô gái bối rối nhìn nhau, anh chỉ tay về phía bộ ghế
nệm kê sát tường dùng để tiếp khách, niềm nở nói thêm:
- Các cô cứ ngồi đây
đợi! Còn không thì có thể ra căn-tin ngồi uống nước! Khoảng nửa tiếng nữa thế
nào họ cũng tới!
- Thôi, để tụi này ra căn-tin!
Nói xong, Cúc Hương kéo
tay Thục rảo bước ra ngoài.
Cúc Hương chọn một chiếc bàn nhỏ nằm khuất sau
chậu dừa kiểng để không ai nhìn thấy mình. Khi nó và Thục vừa bước vào căn-tin,
những người khách ngồi tò mò đưa mắt nhìn nhưng chỉ một chốc sau họ lại chụm đầu
vào trò chuyện khiến nó và Thục thở phào.
Cúc Hương kêu hai ly đá
chanh.
Khi cô chủ quán bưng ra, nó vừa khuấy đường vừa nhìn Thục, pha
trò:
- Uống đi mày! Uống đi để thấy đời luôn luôn là một bộ phim nhiều tập
với những pha hồi hộp, gay cấn, ly kỳ, màn ảnh rộng, âm thanh tuyệt
hảo...
Thục nhăn mặt:
- Tao không thích giỡn à nghen!
- Tao cũng đâu có
thích giỡn! - Cúc Hương nhún vai - Chính nhà thơ Tóc Mây của mày mới là người
thích giỡn!
Nghe nhắc đến nhà thơ Tóc Mây, Thục lập tức sa sầm mặt:
- Tao
không muốn nghe đến tên của ổng nữa!
Cúc Hương liếc Thục, tính mở miệng trêu
tiếp nhưng thấy vẻ rầu rầu của bạn, nó bèn hạ giọng an ủi:
- Giỡn vậy thôi
chứ theo tao, mày nên delete ba chuyện đó đi! Buồn làm chi cho mau
già!
Vừa nói Cúc Hương vừa lặng lẽ quan sát Thục, thấy bạn mình vẫn chẳng
buồn nhúc nhích, vẻ như chẳng nghe thấy gì. Biết lời khuyên của mình vừa rồi
không "ép-phê". Cúc Hương tìm cách khác. Nó nhìn lên trần nhà:
- Thực ra...
có tóc hay không có tóc, điều đó đâu có quan trọng!
Buông một câu lửng lơ,
không thấy Thục phản ứng gì, Cúc Hương tặc lưỡi, tiếp:
- Những bậc vĩ nhân
như Dostoevsky hay Picasso đầu cổ cũng... nhẵn nhụi vậy!
Rồi thấy mắt Thục
khẽ chớp, Cúc Hương phấn khởi hạ đòn quyết định:
- Vậy mà cả nhân loại đều
yêu mến, kính trọng họ!
Tới đây, Thục không thể kiên nhẫn hơn được nữa. Nó
nhìn Cúc Hương bằng ánh mắt cảnh giác:
- Ý mày muốn nói gì vậy ?
- Ý tao
hả ? - Cúc Hương gãi gáy - Ý tao muốn nói là giá trị của con người nằm ở tâm hồn
và tài năng chứ không phải ở... tóc tai! Như nhà thơ Tóc Mây chẳng hạn, giá trị
của ổng nằm ở cái tâm hồn đã viết ra những vần thơ đầy cảm xúc kia chứ không
phải ở ngoại hình của ổng. Chính trái tim của ổng quan trọng hơn cái đầu, càng
quan trọng hơn cái... mọc trên đầu ổng!
Trước những phân tích hùng hồn của
Cúc Hương, Thục chẳng tỏ vẻ gì phản đối. Nó chỉ ngồi lặng lẽ cắn môi.
Thấy
vậy, Cúc Hương hào hứng "chỉ đạo":
- Do đó chẳng có lý do gì để mày phải thất
vọng về ổng, nhất là một khi số phận của mày và ổng đã được sắp đặt "trọn đời
bên nhau"!
Cúc Hương ba hoa chưa dứt câu đã giật bắn mình người khi nghe một
người trong căn-tin lớn tiếng gọi:
- Nhà thơ Tóc Mây! Vào làm một ly cà phê
đi!
Cúc Hương và Thục điếng người trông ra, thấy nhà thơ Tóc Mây đang chạy xe
vào trong sân.
Sau khi lúi húi dựng xe, ổng lững thững bước vào
căn-tin.
Hai cô gái không hẹn mà cùng xích ghế sát vào nhau, cố giấu mình
đằng sau cây dừa kiểng.
Không hiểu sao ngay lúc đó cả Thục lẫn Cúc Hương
không ai có ý định tiến ra gặp nhà thơ Tóc Mây để giao bản nhũ. Có thể sự
khám phá bất ngờ vừa rồi khiến hai cô sợ phải lúng túng khi chường mặt ra giữa
đám đông lạ lẫm đang ngồi đầy trong căn-tin.
Nhà thơ Tóc Mây dĩ nhiên không
phát hiện ra Thục và Cúc Hương.
Ông bước vào quán, thản nhiên ngồi xuống ghế
và gọi một ly cà phê đá.
- Sao tới trễ vậy ? - Người bạn hỏi.
Nhà thơ Tóc
Mây chép miêng:
- Phải đưa thằng con lớn tới hồ bơi Kỳ Đồng. Rồi phải chở con
em nó đi học đàn ở Nhà Văn hóa Thiếu nhi.
- Chứ bà xã đâu ?
Nhà thơ Tóc
Mây thở dài:
- Bả đi tập thể dục thẩm mỹ!
- Ông đi đầu trong phong trào
"nuôi vợ giỏi dạy con ngoan" như vậy là nhất rồi chứ còn ai hơn nữa!
Người
bạn hắng giọng trêu. Sau đó anh ta còn tiếp tục giễu cợt thêm một vài câu nữa
nhưng Thục chẳng nghe thấy gì.
Lúc nãy nghe Cúc Hương thuyết phục, nó đã thấy
hơi xiêu xiêu. Ừ nhỉ, con người quan trọng ở tâm hồn chứ đâu phải ở diện mạo.
Nhà thơ Tóc Mây chỉ có mỗi tội... hói đầu chứ ông chỉ trạc tuổi ba mươi, đâu đã
già lắm. Hơn nữa, ông đã dành cho Thục biết bao tình yêu mến qua bài thơ dạo nọ.
Và nhất là ông không thể sống thiếu Thục, như máy vi tính đã... bói! Vậy vì cớ
gì mà một cô gái lãng mạn như Thục lại ghẻ lạnh với nhà thơ của mình chỉ vì bút
hiệu của ông không giống với con người ?
Những ý nghĩ tươi sáng vừa nhen nhóm
trở lại trong đầu Thục, chưa kịp léo lên đã vội tắt ngấm trước mẩu đối thoại phũ
phàng vọng lại từ chiếc bàn kê ngay phía bên kia cây dừa kiểng.
Thục nhắm mắt
và đưa tay bịt hai tai lại như muốn tránh sự chế giễu của số phận.
Trong tư
thế đó, Thục không biết nhà thơ Tóc Mây đã bỏ đi, cũng không biết Cúc Hương đã
khẽ khàng đứng dậy và lẻn vào tòa soạn giao bản nhũ một mình để tránh cho
bạn những phút giây khó xử.
- Xong rồi! Thôi, tụi mình quit!
Đến
khi Cúc Hương quay trở lại và thở dài gọi Thục, nó mới khẽ cựa mình đứng dậy lẩn
thẩn đi theo, lòng không rõ thực ra mình đang rời khỏi chốn này hay đang từng
bước rời khỏi giấc mơ thiếu nữ của một thời mới lớn.
| Truyện Khác | Mục Lục | Chương
13