Loạn ngôn



Vần thơ ngày ấy đủ ngắn dài,
Riêng ở mỗi ḍng nhắc tên ai
Có câu vụng dại ta bày tỏ
Nửa mănh t́nh thơ níu nặng vai


Ta muốn đọc lại những lời thơ
Như sóng trào dâng vổ tung bờ
Như Thu vùi lá vàng rơi rụng
Hay như Xuân đến gợi dáng xưa


Người ơi ta chỉ vọng khói sương
Đêm mơ trăn trở giấc nghê thường
Phai lạt mất rồi hương ngày cũ
Hai tiếng " Ơi người ".. buông nhớ thương


T́nh thơ, ta loạn chữ tương tư
Vọng ngôn yêu chỉ những ảo phù
Ngôn ngữ.. ta mê tâm ch́m đắm
T́nh hoài xa vắng lối thiên thu


Ơi người vọng Nguyệt thủa c̣n nhau
Nét bút đi hoang với cội sầu
Chiêu chi chữ nghĩa rồi xoá bỏ
Buông đành những tiếng " Hẹn đời sau"


Ừ về thôi nhé.. mối t́nh thi
Giữ cho nhau trọn nghĩa nhân ngh́
Ta buông tiếng thở ḷng quặn thắt
Người cúi mặt về lệ uớt mi


Đừng t́m nhau nữa chữ nghĩa ơi..
Một lần đủ thương, nhớ cả đời
Giữ lại như là kỷ niệm đẹp
Một thoáng tim ngừng, nghẽn máu rơi!


dlhk