Thương dòng kỷ niệm



Anh cứ thương trong những vần thơ
Cứ mong bóng nhỏ trong đợi chờ
Bàn chân dẫm nát bao lần.. sỏi
Mà chẳng ra khỏi một lần mơ


Những viên sỏi nhỏ dường như ghi
Lối xưa chung bóng .. những thầm thì
Chân đồi trơ cội, khô dưới nắng
Cúi đầu nhỏ lệ khóc biệt ly


Nhỏ có về ngang lối cũ xưa
Về tắt ngang sông để đợi đò
Bến xưa bao lần con nước xuống
Đã từng gột rửa bước ngày thơ


Để nhỏ ngồi nghe mạn nước sông
Vổ bên đò như sóng giữa lòng
Để nhỏ dõi mắt nhìn ngoái lại
Bến đò có kẻ đứng chờ mong


Và khi đò ghé bến dừng chân
Nhỏ nghe nuối tiếc tự một lần
Bao năm có lẽ giờ đã khác
Chỉ sót mỗi điều.. là tình thân


Con đường dẫn về ngang mái trường
Nhỏ có dừng lại tìm hay không?
Hàng ghế vẫn còn tên anh khắc
Bao năm giờ chắc phủ bụi vương


Nhỏ sẽ nhìn thấy rặng khói xa
Khói lam nhuộm toả khắp chiều tà
Chân quê, mùi rạ nồng bếp lửa
Cơm chiều, còn kịp tiễn nhỏ qua


Nhỏ sẽ dừng chân ngang bụi tre
Bao năm đèn sách một ngỏ về
Lối quê chẳng khác đâu nhỏ hỉ?
Tháng này còn sót vài tiếng ve


Bạn bè xưa, còn được mấy người
Xứ lạ bao người nhỏ lệ rơi
Bao người bến đến không có mặt
Gặp nhau giữa những tiếng khóc, cười


Cổng nhà còn những giò Phong Lan
Cả hàng tre cảnh óng ánh vàng
Chiếc ghế xích đu ngồi bữa trước
Nhà vắng, bây giờ.. chắc bỏ hoang


Cạnh hè cây ổi trái quằn sai
Nhớ xưa nhỏ hái đem cho hoài
Bây giờ còn đó không nhỏ hỉ
Hay là Ba đốn làm sân chơi


Bao nhiêu kỷ niệm bấy niềm thương
Từ dạo còn cắp sách đến trường
Đến khi biết hẹn hò, trao gởi
Sách vở quên lần những mục, chương


Đến khi nhỏ đến với xứ này
Hạnh phúc như gần nắm trong tay
Vậy đó.. mà dây tơ lộn mối
Cách chia, tạo hoá trớ trêu bày


Nhỏ biết không anh mãi trở trăn
Ký ức bùng lên dẫu không thành
Buông một tiếng dài theo hơi thở
Đêm nằm đau quặn nỗi ăn năn


Xuôi về kỷ niệm thủa còn nhau
Anh giở trang thơ cũ chưa nhàu
Nét đều tăm tắp dòng thơ ấy
Còn mãi bên đời chẳng hư hao


Anh cũng ghé ngang ngọn đồi khô
Dấu vết xưa kia vẫn chưa mờ
Kỷ niệm đầu đời còn nguyên vẹn
Buổi bước vào đời bỏ tuổi thơ


Cũng nhớ mãi thời bắt bướm hoa
Trăng xưa đồi cũ, vẫn chưa nhoà
Trên từng nhánh gãy là kỷ niệm
Là cả ân tình đầy thiết tha


Cho nên anh nhớ mãi không quên
Nhỏ ơi trang giấy chẳng hề viền
Anh làm sao gói, hương ngày cũ
Vào từng vần mới, dệt ấm êm


Đã lỡ.. chuyến đò ấy sang sông
Mà anh cứ chờ con sóng lòng
Về khua từng nhịp thương yêu cũ
Nghe tim đập hoài nhịp chờ mong


Nhỏ có bao giờ nhớ không
Trong anh ngày cũ vẫn còn đậm nguyên!

dlhk