Em và Trăng



Bóng em sao đến thật bất ngờ
Như trăng thiếu nữ buổi hoang sơ
Thanh tao dáng ngọc làn hương toả
Ngàn sau ký ức hẳn không mờ


Có phải vì em, mây ngừng bay
Sóng dâng ngập nước biển tung đầy
Hay bởi vì em đẹp xinh quá
Cảnh vật quanh người cũng ngất ngây


Ta giống như lạc giữa dung hoà
Giữa em và cả vạn bóng hoa
Để ta viết lại trang huyền sử
Tình thơ giữ mãi nét không nhoà


Em đến trong ta thật lạ lùng
Bâng khuâng gót ngọc những bâng khuâng
Ta đang mơ giữa thiên thai ấy
Chỉ sợ một ngày mơ hoá không


Em nhé dừng chân ở bến về
Ngày mai mình ra khỏi nẻo mê
Gom hết ngàn sao về góp mộng
Ta vẽ hình em, dáng các khuê!


Dlhk
1