Em



Em kiêu sa như một đài hoa
Ẩn sau lưng những nét hiền hoà
Đâu trâm anh gót mềm khuê các
Tạo thành khoảng cách trong chúng ta


Em ngây thơ giữa những ngoan hiền
Đang tập tành giữa nhớ với quên
Ta dại khờ nên đi góp nhặt
Những đường tơ về nối nợ duyên


Em trữ tình hong tóc chiều bay
Bao yêu thương ôm dáng mai gầy
Vầng trán lệch đôi mi cong vút
Để ta về hong mộng cuồng say


Em, là tiên nữ một đêm sương
Bên trăng em khóc nỗi đoạn trường
Ta, vương mộng từ đêm huyền ảo
Tỉnh chưa.. sao mộng cứ còn vương


Ta;
Vẫn mong có mộng Đào Nguyên
Để mơ mãi gót chân tiên mời chào

Em;
Giáng Tiên từ thủa xa nào
Mời ta Từ Thức lạc vào cảnh xưa
..


Có phải đâu, đó chỉ là mơ
Mà ta từng đêm vẫn ngóng chờ
Đâu Đào Nguyên, Bích Câu Kỳ Ngộ
Ta cợt đùa ta trong lời thơ!


Dlhk
1