Lời thơ tặng nhỏ


Có phải mùa Thu đã không còn?
Vài bông tuyết trắng rớt vờn mắt ai
Chợt vương tay bút đề khai
Bài thơ lục bát gieo sai, câu đầu!
..


Nơi anh ở, tuyết rơi xa lắm
Và mùa Đông cũng đã xa xăm
Từ quen nhỏ anh nghe thương nhớ
Mùa Đông xa, mà lạnh chổ nằm


Cứ tưởng tượng tóc nhỏ cắt ngắn
Môi mím cười mà mắt mênh mang
Và hình dung giọng con gái Bắc
Nửa cười vui nửa giống cằn nhằn


Nơi nhỏ ở mùa Đông bắc cầu
Tuyết phủ đầy đáy giòng sông sâu
Dưới đó là hồn anh thổn thức
Đang cầu mong có sự nhiệm màu


Nơi nhỏ ở hàng câu cúi đầu
Tuyết bay giăng từng dãy trên cao
Nhỏ biết không tim anh chợt nghẹn
Muốn nói thương, không biết làm sao


Những chiều Đông về, nhỏ nhớ gì
Mắt có tìm theo bóng Thiên Di
Gót chân hoang anh xa mòn mõi
Có chút gì để nhỏ khắc ghi


Nơi anh ở trời đã sang Xuân
Ngàn hoa khoe sắc đẹp vô ngần
Anh muốm gom mây về kết tụ
Tặng nhỏ nè.. một đoá Phù Vân!


Dlhk
1