|
Nhớ
Lạnh lùng trời đă vào Đông
Nghe mênh mông nhớ nghe chông chênh buồn
Nghe như ḷng dạ bồn chồn
Nhớ ai xa vắng mà hồn ngẩn ngơ
Để khi anh hoạ ḍng thơ
Là bóng nhỏ đến trong mơ dịu dàng
Để thơ vương nét ngở ngàng
Có mơ có tỉnh giữa hàng mi cong
Trời vào Đông nhỏ thấy không
Sương rơi phủ ướt cánh hồng buổi mai
Cho anh nhớ nụ hôn ai
Mênh mang như lúc sơ khai mỗi ngày
Chợt buồn như thể không hay
Chợt mong, chợt nhớ, chợt say điên cuồng
Chợt nghe ḷng chạnh nhớ ḷng
Và nghe nhớ măi ôi ṿng tay ai!
Dlhk
|