T́nh yêu em



Bến sông nào, rồi cũng đợi thuyền đi
Dẫu con sóng có khi ch́m khi nổi
T́nh yêu người chỉ cưu mang một nỗi
Sự nhớ thương và ngày tháng chia xa


Mưa nào giăng, rót xuống chẳng vỡ oà
Dẫu có khi mưa rơi không thành giọt
Th́ t́nh yêu em trong anh vẫn thật ngọt
Dù không gian xa cách một ṿng quay


Con nắng vàng phai rớt xuống tận cuối ngày
Vẫn cố hong giùm anh biết bao là chờ đợi
Giọt vàng hanh như nhiễu t́nh diệu vợi
Soi thật mềm trong đáy mắt người thương


Phía đồi xa lăng đăng bóng mù sương
Anh hoang tưởng vẽ t́nh em trong mắt
Và ngay chính lúc ấy anh bắt gặp
T́nh yêu em ôi rộng lớn vô ngần!


Dlhk
1