Tương tư



Cho ta cạn giọt Quỳnh tương
Dẫu là phải chuốc nguyên sương cũng đành
Ngở như thấy Hạc bên mành
Giơ tay đón bắt chạm làn khói loang


Những mong như nghĩa Phan-Trần
Lại ngại như nơ. Sở-Tần mai sau
Đừng treo hoa rụng cành Ngâu
Đừng nhìn lá rũ Sầu Đâu
rồi buồn


Người về trên ngọn cỏ Bồng
Giữ nguyên hai chữ hư không vẹn toàn
Ta về soi bóng giòng Lam
Chỉ lo cách trở quan san phân kỳ


Hay về tưởng bóng Hạc di
Nghiêng mình đáy nước
cố tri đâu rồi
Đâu đây vương bóng vương lời
Ngàn mây cánh Hạc
vẽ vời tương tư!


Dlhk
1