Ước mong nhỏ bé



Hồng vẫn vươn từng cánh mõng manh
E ấp nép mãi bên từng nhành
Nhỏ cũng mong manh như hồng vậy
Sao chẳng nép vào bờ vai anh


Nhành vẫn nâng từng cánh hồng vươn
Khoe sắc thắm tươi nở giữa vườn
Anh cũng nâng hoài bàn chân nhỏ
Vổ về nhỏ mãi những yêu thương


Nhỏ hãy như hồng nở vươn cao
Đón sương mỗi sáng rớt ngọt ngào
Ấp ủ tình mình sao đẹp mãi
Dù đời bươn trải nỗi hư hao


Dẫu mai hồng rũ những cánh tàn
Nụ lại gieo mầm khắp không gian
Anh cũng ước mình đừng ngăn cách
Tình duyên hai chữ chẳng bẽ bàng!


Dlhk
1