Xuân đă lại về



Em có nghe mùa Xuân
Đang bước tới thật gần
Đồi xưa giờ hoa lá
C̣n nở vàng gót chân


Em có nghe mùa Xuân
Mỗi năm về một lần
Giờ chỉ là nỗi nhớ
Quặn ḷng trong ăn năn


Đồi xưa sỏi đá khô
Vương dấu vết dại khờ
T́nh ngàn sau c̣n nhớ
Chân đồi xa ươm mơ


Em nghe không mùa Xuân
Hoa tươi rực muôn phần
Hương nào lồng trong gió
Sắc nào quyện giữa tâm


Em như đoá Hải Đường
Dịu dàng muôn sắc hương
Ta con ong vờn đậu
Một lần mang đau thương



Em nghe không Xuân về
Giọt mưa đầu tái tê
Xối lạnh.. ta bừng tỉnh
Ừ chỉ là lối mê


Mùa xuân, chân đồi xưa
Hoa lá tạo âm thừa
Em.. mùa Xuân lần ấy
Lưu đời ta, vệt thơ!


Dlhk
1