Có phải



Có phải trái tim em là trăm ngàn lối rẻ
Mà lối nào cũng chẳng thông nhau
Hay mắt em là tinh tú vạn màu
Cho ta lạc mà không t́m ra nơi chốn


Có phải em là hoa trên cành cao chót ngọn
Trăm ong vờn, trăm bướm lượn đùa hương
Và có phải v́ nhuỵ ngọt vấn vương
Nên bao kẻ hoài tận tường đến ngắm


Có phải em là câu văn không hề có dấu chấm
Không xuống ḍng, không dấu phẩy, ngắt câu
Hay em là gịng sông sâu thẳm không cầu
Nên bao kẻ đă chết đuối từ đáy sâu mời gọi


Có phải em như ánh trăng chiếu dọi
Giữa màn đêm bao quyến rũ réo đ̣i
Bên vách núi buông h́nh ảnh chơi vơi
Đưa bao kẻ vào nẻo mê t́nh ái


Và có phải như chuyện liêu trai
Cổ tích xưa em rớt gót hài
Mà đời nay anh lao đao kiếm
Mộng ảo hoài trong cảnh thiên thai!


Dlhk
1