Buc Tuong

Home Up Preface Lyrics Short Stories Friends' Connection Bulletin Board

 



BỨC TƯỜNG


 

Tấm h́nh cưới đương mĩm cười mai mỉa
Cả hai người đều đánh mất đối phương
Họ đương sống trong công hào đáng thương
Giữa pḥng tuyến đôi bên đều thấp thỏm

Mặc cho những dao to và búa lớn
Mặc cho những đạn bom nổ ́ tai
Cũng không làm rung động một mảy may
Hầm công sự tưởng chừng không thể phá

Từ thưở mọc rǎng,
của đứa con cả
Đến buổi ra trường,
của cô con út
Họ thất lạc, và xa nhau hun hút…

Bao tháng ngày, dồn dập bao tháng ngày
Cùng tháo gở một cuộn chỉ trên tay
Được mặc danh bằng chữ TÔI to tướng
Giữa khúc mắc khi đôi tay bận vướng
Họ bỏ đi t́m hạnh phúc riêng ḿnh

Có những lần nh́n bóng tối lặng thinh
Em thầm khóc cho phận đời bạc bẽo
Xin đêm đen trả lời cho em hiểu
Em là ai và sống đời cho ai?
Những lúc ấy anh ngáy thật đều tai
Như loài gấu ngủ vùi trong giá rét
Mùa đông của em
Anh nào hay biết?

Cũng có lần sau phút giây ân ái
Anh muốn nói với em một đôi lời
Anh muốn nói rằng anh sợ "qua đời"
Nhưng e ngại phải để ḷng bộc trực
Đành câm lặng giấu đi một sự thực
Để nằm yên giữa ngực em kiêu sa

Cũng có lần em lấy lớp học vẽ
Từ nghệ thuật của màu sắc lung linh
Em soi mói để t́m ra chính ḿnh
Nhưng vẫn thấy một màu tro buồn bă
Em than khóc cho phận đời đổ vở
Trên bả vai của cô bạn thật thân
Rồi oán than, thầm trách anh bao lần
"Sao đàn ông vô tư và chậm hiểu?"

Về phía anh cuộc đời sao chế giễu
Anh chốn chạy vào trong nấm mồ hoang
Anh co quặp với ngày tháng thở than
Trong cái hộp được gọi là "office"
C̣n đâu nữa ngày gấm hoa thêu dệt
Anh chôn người vào khách khứa triền miên

Và bức tường như thế được dựng lên
Giữa vô t́nh của xi măng lạnh giá…

Rồi một hôm họ đưa tay sờ mó
Bỗng bàng hoàng v́ không thấy đối phương
Giữa đôi bên ngǎn cách một bức tường
Tuy vô h́nh nhưng không len qua được
Em bên này co ro người thất cuộc
Anh bên kia một kẻ lạ không quen…

T́nh yêu chết không chết v́ cuộc chiến
Đạn bom nào đập phá nổi yêu thương?
T́nh yêu chết cũng chẵng v́ phong sương
Khi con tim đă bắt đầu lạnh giá

T́nh yêu chết v́ bức tường nghiệt ngă
Dựng vô h́nh sừng sững trong đêm đen
Để t́nh yêu không chịu nổi màn đêm
Rồi ṃn mơi…
                   chán chường…
                                           và lụn tắt….