Chieu Tan Tren Bien Santa Monica

Home Up Preface Lyrics Short Stories Friends' Connection Bulletin Board

 

CHIỀU TÀN TRÊN BIỂN
SANTA MONICA


Chiều tàn trên biển Santa Monica
Xôn xao bao niềm nhớ
Gío vẫn phập pḥng như một lời than thở
Băi vắng chiều không em…
Anh như một cánh bườm lênh đênh
Lạc lơng trong tháng ngày quặn thắt
Là những đêm thâu
Chống chọi từng cơn mộng hiu hắt
Ôi, một thoáng nào chợt tỉnh giấc
Sờ soạng, không thấy em…

Chiều tàn trên biển Santa Monica
Anh cố dặn ḷng can đảm lên
Nhưng sao vẫn thấy cay trong ḷng mắt
V́ gío cát?
V́ ráng chiều làm mắt anh se sắt?
Hay chỉ v́ đ́u hiu,
Của nỗi nhớ mông mênh?
Anh một ḿnh trên băi vắng buồn tênh
Sóng vẫn lên,
để nhịp tim vở toang từng mảnh vụn
Thiếu em, chiều hoang thành cô quạnh
Không biết làm sao để sống trọn đêm đen?

Chiều tàn trên biển Santa Monica
Một gả hát rong đứng nh́n trời biển
Giọng đă khàn v́ niềm nhớ vô biên
Phong kín từng mảnh đời….tan vở
Một v́ sao lập ḷe cuối trời xa
Có phải là giọt nước mắt của em,
Rớt trên vùng biển mặn?
Hay là giọt nước mắt của anh,
Chảy trên đời khô héo…
Anh khập khiểng từng bước dài xiêu vẹo
Dấu chân đơn độc giữa băi vắng chiều hoang
Dấu chân ṃn mơi,
v́ thiếu dấu chân em,
Ngoằn nghèo trên từng cơn đau nghiệt ngă…

Chiều tàn trên biển Santa Monica
Đôi bàn tay, trong làn nước lạnh lẽo
Một chút bọt trắng của tháng ngày mộng hoa
Như kỷ niệm nhạt nḥa
Làm sao anh nếu kéo…
Đôi bàn tay, sao chiều nay trần trụi
Mười ngón nhỏ phân vân
Có phải chăng là hiện thân của buồn tủi
Mười ngón nhỏ không giữ nỗi thoảng bâng khuâng
Của ngày xưa thân ái
Rồi thở dài trong đau thương khắc khoải
Giọt nước biển nào,
vừa trượt khỏi đôi tay…

Chiều tàn trên biển Santa Monica
Gío vẫn th́ thầm như một lời trăn trối
Vǎng vẳng những dỗi hờn rất xa
Từ bên kia thế giới…