Có một con đường
không biết tên
Có gương mặt người không dể quên
Có ánh mắt nh́n ta ngây dại
Là buổi ban đầu ta gặp em
Rồi em then thùng chợt quay đi
Khi đôi hàng mi, chạm hàng mi
Ta thấy nắng chiều lao xao quá
Trời đất quay cuồng cơn mộng si
Từ đó ta về mơ mộng mơ
Tháng ngày trôi trên những vần thơ
Chữ hoa ta viết bằng mực tím
Giữa ḷng giấy nhỏ, xanh xanh lơ
Rồi một buổi chiều vui lối đi
Giữa hàng phượng đỏ, vào mùa thi
Bâng khuâng ta đứng chờ bóng dáng
Cô học tṛ nhỏ…biết tên chi?
Nhủ thầm sẽ gọi em là Chi
Rồi ta thử giọng…“Này cô Chi…”
Sửa lại vai áo sờn bạc trắng
Phập phồng chờ đợi bước chim di
Cổng trường tấp nập bao bướm hoa
Ngập muôn tà áo qua lại qua
Nhưng sao không thấy người em nhỏ
Nụ cười làm cá lặn chim sa
Thời gian chầm chậm trôi lại trôi
Nắng chiều dần tắt tự ngàn khơi
Cổng trường đă đóng… chừ vắng
ngắt
Khép lại ḷng chiều thật chơi vơi
Nặng gót chân buồn trong đêm đen
Ta đi mà ḷng như lá sen
Dật dờ để nước rơi rơi
xuống
Chẳng biết bao giờ nước chảy lên?
Ngày qua rồi ngày trông ngóng trông
Hàng phượng không c̣n lác đác bông
Mà sao em vẫn mờ âm tín
Chẳng biết em c̣n nhớ ta không?
Chiều nay t́nh cờ nghe được tin
Em cùng gia đ́nh đi vượt biên
Trời ơi! Thuyền lạc vùng giặc Thái
Họ giết em rồi giữa lặng thinh…
Có một loài hoa không
biết tên
Có một nụ cười không thể quên
Có một chiều nắng… buồn man mác
Từ đó ta về
yêu biển xanh