Bỏ lại một đoạn
tình thế kỷ
Chôn sâu vào tận huyệt trần gian
Nào nắng, nào gío, nào mây ngàn
Càng luyến lưu thêm, càng chật vật
Một cánh hồng nhung vừa mới bật
Tận nẽo lưu đày cõi yêu thương
Đam mê là chuyện của vô thường
Đường ta rẽ quặt từ bóng tối
Cúi đầu ta nhận mình có lỗi
Cùng nàng trinh nử chốn phù vân
Đầy vơi con nước đã bao lần
Điệu đàn vẫn gảy niềm trăng gío
Tình em là bảy phần gian khó
Hai phần cuồng dại một phần điên
Mộng hoa nào đáng mấy đồng tiền
Để người dệt thêu cùng tuế
nguyệt
Nhện ơi phải chăng
là nhện mệt?
Đáy lòng đã cạn những đường tơ
Bỏ lại sau lưng tuổi dại khờ
Như là cái tên người lụn bại
Có phải tình em là ngây dại?
Là lời nức nở của tàn đông?
Hay là một mẫu chuyện đau lòng
Trà dư tửu hậu cùng năm tháng
Mùa
đông lầm lì không chịu sáng
Sương đêm giăng kín nẽo ân tình
Cuối đường leo lét ánh bình minh
Lạy Chuá cứu con - người tội lỗi…