Đêm, lung
linh nỗi yêu thương trên đầu ngọn
nến đỏ
Đêm,
chan chứa những mặn nồng lúc tỏ lúc lu
Ôi
đêm Cali, khi không gian lần bước vào thu
Cháy tỏ nét đam
mê, bên em khuya rạo rực
Đêm,
một chút nóng còn rơi rớt của buổi
chiều oi bức
Đêm,
tấp nập cuộc tình nồng, khách khứa thành
đô
Ôi đêm Cali, của hồn anh chẵng biết bỏ
nơi mô?
Chỉ vì đứng bên em, vì sao hôm chói lọi
Đêm,
nụ hôn nồng nàn chừ rất mới
Đêm,
làn hơi thở của hai tâm hồn sát lại
gần nhau
Ôi
đêm Cali, thành phố im lìm, câm lặng cả trăng
sao
Để
hai con tim… ngỏ lời tình tự
Đêm,
của ngàn đời lang thang trong sách sữ
Đêm,
của chàng trai họ Nguyễn bận bịu yêu thương
Ôi
đêm Cali, lồng lộng gió bốn phương
Dập dìu hạnh phúc trên cao, đom đóm bay
huyền diệu…
Đêm,
một màu đen vừa gói tròn âm điệu
Đêm,
của một tấc thời gian, một tấc vàng kim
Ôi
đêm Cali, với chén thù chén tạc triền miên
Hương tình lên men cay, dìu em qua vũ trụ
Đêm,
gột rữa hết những chặng đời xưa
cũ
Đêm, một túp lều tranh xin tô vẽ lên tim
Ôi
đêm Cali, đưa em về trên chót đỉnh bình
yên
Chỉ có đôi ta,
duy chỉ đôi ta,
tha thướt trời hoa mộng…