Đừng
hỏi nữa anh ơi, “tại sao em khóc?”
Khi phố xá Sài G̣n, không dựng nổi một ngày
vui
Khi thiên hạ đương tưng bừng rong chơi
Là lúc em ngồi đây, một ḿnh, trong gian nhà
trống…
Đừng
hỏi nữa anh ơi, rằng “có nhớ anh không?”
Khi câu trả lời của em, bỗng trở thành
uất nghẹn
Vắng bóng anh, Sài G̣n làm sao trọn vẹn
Khi không gian và hoa cỏ, vẫn mơi ṃn đợi xuân…
Đừng
hỏi nữa anh ơi, “v́ sao em run?”
Khi tiếng nói bên kia đầu viễn liên, là
một trời rạo rực
Là lúc con tim muốn vở toanh ḷng ngực
Niềm vui nào không tên, vừa trỗi dậy, lênh láng
trong em
Đừng
hỏi nữa anh ơi, “sao giọng nói em buồn tênh?”
Là những lúc dỗi hờn… em bắt đền
anh đó
Biết
anh không muốn làm cho em khổ
Nhưng sao nở nào, cho em đợi, cả một
tuần trăng?
Đừng
hỏi nữa anh ơi, “có chờ thư anh chăng?”
Chú phát thư xóm em, biết cả phong thư ǵ em
đang đợi
Những gịng chữ nghiêng nghiêng, em đọc đi
đọc lại
Ngày ba lần như một liều thuốc trị
bệnh tim…
Đừng
hỏi nữa anh ơi, chừng nào anh về quê thăm
em
Em sẽ nói cho anh nghe, như chưa bao giờ
được nói
Em sẽ kể cho anh nghe,
v́ cớ sao con chim chiền chiện
lại sướt mướt
…suốt cả đêm qua…