Giot Buon Pha Le

Home Up Preface Lyrics Short Stories Friends' Connection Bulletin Board

 

GIỌT BUỒN PHA

 

Gói lại vài giọt nắng
Mai mang về vùng đất lạnh
Trưa Cali trong vắt những giọt buồn

Chút trống vắng
Và con tim đập mạnh
Anh đi rồi, em có nhớ anh luôn?

Mai anh đi,
thành phố này khép kín
Sợi nắng pha lê, soi chín mảnh vườn thưa
Em chắc là say sưa vùng kỷ niệm
Tập ảnh năm xưa,
phải nhớ mấy cho vừa?

Mai anh đi,
dậm đường xa xa lắm
Ṿm trời cao, chim mùa gảy cánh bay
Em ở lại, có vơ vàng con nắng?
Đôi chút lao xao,
nỗi nhớ hẳn rơi đầy…

Mai anh đi,
đoạn đường mây không định hướng
Đời con trai lỡ nuôi mộng hải hồ
Cali chắc rồi,
đầy vơi bao kỷ niệm
Nhẩm đếm hoài ngay cả lúc trong mơ

Mai anh đi,
thung lủng hoa vàng, nồng nàn mùi dâu chín
Thầm kín theo vào,
ngọt lịm giấc trăng sao
Anh nhớ nhất là lúc chiều lên tím
Em đứng giữa b́nh yên, mùi trái chín ngạt ngào

Mai anh đi,
lo nhất vẫn là khi em ngồi khóc
Những giọt buồn là giọt nắng pha lê
Em cứ đếm
ngày trên lá phong bỏ cành theo cơn gió lốc
Giọt nắng pha lê là nỗi nhớ ê chề

C̣n nhớ hôm nào em bảo:
“Chờ anh và những mẫu chuyện,
anh mang về từ đất lạ viễn phương”
Anh cứ như là cánh chim trời chao liệng
Hoá nỗi truân chuyên
thành chuyện cuả dậm đường

Mai anh đi,
không c̣n đôi vai cho em mượn,
giữa tháng ngày bức rức…
Không c̣n ai ngồi, nghe em kể chuyện bâng quơ
Em chắc sẽ buồn v́ ngày không như trước
Khắc khoải những ước mơ
cuả chín đợi mười chờ

Gói lại vài giọt nắng
mai mang về miền đất lạnh
Anh gói theo là tháng rộng năm dài

Chút trống vắng
Và con tim đập mạnh
Nhớ em gầy, mấy thuở mới nguôi ngoai?