Có một giọt nắng
đã qua đời,
Ôi lưng trời
mây quần vũ ngàn khơi
Ôi
đau thương
gío thét gào man dại
Chạy cuồng điên trên hoang lạnh hình hài
Có
một giọt nắng đã qua đời,
Ôi,
cơn trọng bệnh trút hơi mòn sức kiệt
Viên tylenol nếu kéo chiều oan nghiệt
Đắng
cay một chén đời
khô héo bờ môi
Có
một giọt nắng đã qua đời,
Xin quỳ xuống,
dòng sông chiều bi lụy
Nhấp một hớp,
nhạt nhẽo đời vô vị
Hẩm hiu số phận người - con nước
nổi trôi
Có
một giọt nắng đã qua đời,
Người tình vẫn còn đây ai nào hay biết?
Đêm,
với vũ trụ bao la
khi nào đi hết
Biết đến bao giờ…
ta mới gặp lại nhau?
Có
một giọt nắng đã qua đời,
Nằm ru giấc ngủ của ngàn chiều tĩnh
mịch
Trời lỡ cho ta một cõi đời u tịch
Giọt nước mắt mặn mà
là giọt
nắng nhỏ…
chơi
vơi…