Đường
xá rộn vui ngày em đến
Phố bỗng trở buồn buổi em đi
Phố chỉ là mảnh đất vô tình
Vì em nên phố hóa tâm tri
Tôi đếm ngày vui trên ngón tay
Ngày buồn giờ trĩu nặng trên vai
Sáng nay nắng trải buồn hiu hắt
Đời vắng em rồi vui với ai?
Chiêm
bao tôi sống cùng dĩ vãng
Bao giờ em giổ giấc mộng hoang?
Cái tình sao đến âm thầm quá
Như sớm thu về giọt sương tan
Sáng
nay phố buồn mây vẫn bay
Giận người sao nở vội chia tay
Không để một làn hương trong gío
Cho gã tình si hụt hẫng tay
Có
phải quay quắt cùng ánh mắt
Nên quên ngày mất hẵn em rồi
Cái nhìn đăm đắm trong trí óc
Sao mà nhớ quá, hởi em ơi!
Sao
mà nhớ quá một làn hương
Nhớ buổi em làm dáng trước gương
Xinh xinh trên tóc gòng kính mát
Em cười, duyên dáng tuổi công nương
Em
cười phố xá cũng cười lây
Vui cả đôi hàng bông cỏ mây
Bâng khuâng tôi bước lòng húyt sáo
“Gọi nắng…” về “trên vai em gầy”
Giờ
đây tôi dắt bóng đơn côi
Làm sao em hiểu được tình tôi?
Vô tình đi em, như chẳng biết
Khi tình chỉ đẹp lúc chia phôi…
Cali, July 2002