Bài thơ
ấy ta vẽ bằng sợi nắng
Bằng thu vàng và ánh mắt ngây ngô
Bằng
áng mây tận đĩnh núi xa mờ
Và dáng em thẫn thờ chiều rất lạ
Bài thơ ấy ta hoà thêm màu lá
Cho ửng hồng đôi má nhỏ bao dung
Màu thu phong và một dúm tơ lòng
Ta gói lại em mang về làm của
Bài thơ
ấy muà thu vừa mở cửa
Cánh chim muà xoãi cánh ở ngoài song
Em ngóng trông hay say tắm nắng hồng?
Hỏi dùm ta tình nàng nơi xóm cũ
Bài thơ ấy màu vàng pha chưa đủ
Nên ưu tư khi lọn nắng dỗi hờn
Có động lòng em xin hãy làm ơn
Để ta mượn chùm hoa cài trên tóc
Bài thơ
ấy vẽ sợi ngang sợi dọc
Sợi phấn hồng khi cỏ lá điểm trang
Sợi lang thang trắng cả nẽo mây ngàn
Sợi mến ai mà tím trời sim tím
Bài thơ ấy là nụ cười tũm tĩm
Trên môi người đành pha lại màu son
Màu cherry đương mọng chín đầy
hồn
Để cho ta thèm thuồng hoa man dại
Bài thơ ấy muà thu về chậm rãi
Trời rất cao cho tình trộn màu xanh
Màu thiên thanh là sương khói vây thành
Ta lúng túng chọn cho em màu áo
Bài thơ ấy màu sương mơ huyền ảo
Vạc áo dài em đứng dáng kiêu sa
Màu gấm hoa ta tô nét lụa là
Để hồn liệm cùng người trong tranh
vẽ…