Con đường xưa em
đi qua
Muà hoa trổ vàng mấy độ?
Chiều nay xạc xào lá đổ
Nhớ em buồn lên mông mênh
Con đường nho
nhỏ không tên
Mãi hoài đi tìm bóng dáng
Phất phơ một tà áo trắng
Bay trong trí óc nhỏ nhoi
Nhớ hoài những buổi sớm mơi
Bướm vờn chân em tới lớp
Muà hoa đầu em khôn lớn
Có một người nhìn ngơ ngẩn
Những chiều áo trắng rung rung
Con đường dẩn về phố núi
Em đi giữa những ngọn đồi
Hoa vàng và mây tím bay
Em về rộn rịp quanh đây
Tung tăng với bày se sẻ
Buổi chiều nghiêng nghiêng bóng xế
Lọt vào cửa sổ hồn anh
Chiều thu em mặc áo xanh
Muà hoa vàng đương rộ nở
Cô bé ngày xưa nho nhỏ
Giờ đây đã có người thương…
Từ đó mang tình bốn phương
Anh đi trùng dương sóng vổ
Tháng ngày bão bùng mưa gío
Hoa vàng vẫn nở khôn nguôi
Năm năm lận đận xứ người
Chiều nay quay về phố củ
Lác đác hoa vàng nở rộ
Sao con đường nhỏ buồn tênh?
Đời anh vó ngựa lênh đênh
Tuổi em là con nắng nhỏ
Ngày nao nhà em pháo nổ
Anh ngồi ngắt nụ vàng hoe
Con đường xưa em đi qua
Bao độ hoa vàng đua nở?
Chiều nay xạc xào lá đổ
Thương nhớ tràn dâng mông mênh…