Mưa
ngày xưa hoen màu cổ kính
Cho ta về câm nín chiều thu
Mây chùn mây muộn phiền tháng chín
Trôi lặng thinh giữa chốn sa mù
Ta
có về dỗ hồn vỡ vụn
Một gánh buồn chùn nặng bả vai
Đôi
mắt ai, giọt sầu rơi rụng
Nghe mông lung cất tiếng thở dài
Em
không còn trong gian nhà nhỏ
Mùi phấn hương quyện gió sang mùa
Mưa vẫn mưa mịt mờ hoa cỏ
Mưa có làm nhạt nét song thưa?
Đời
vẫn trôi trên dòng oan nghiệt
Cuốn theo ta về chốn tận cùng
Mưa ngày xưa khung trời cuồng nhiệt
Mưa bây giờ lạnh chiếc vai run
Không
còn em như con mèo ốm
Nằm co ro một sớm thu buồn
Không còn ta âu lo vụn trộm
Quanh quẫn nhà dòng lệ chảy tuôn
Nỗi
nhớ nào dài như con nước
Em hỡi em, nhạt nét môi hôn
Em cứ nói lời trong tâm thức
Dẫu ta nghe rạn nứt tâm hồn
Sao
yên lặng, gian phòng vắng lặng?
Chiếu chăn nằm trĩu nặng chiều mưa
Em hỡi em mùa thu hoang lạnh
Phải chăng em cuối nẽo sương mờ?
Ta
có về tìm chút vụn vặt
Của mùa thu ánh mắt thủy tinh
Đời rất xa sao gần trước mặt
Đời lạnh tanh cuối đoạn đường
tình
Mưa ngày xưa dài ngày hoan lạc
Mưa bây giờ ướt sũng yêu thương
Vẫn có em bên đời tẽ nhạt
Về thênh thang giữa giấc mộng thường…