Tháng Giêng
là một đôi mắt,
mở ra bầu trời trong vắt ở trên cao
Tháng Giêng
óng
ả cánh hoa đào,
Điểm trang con đường nhỏ
dẩn em về trẫy hội
Tháng
Giêng
Thanh thanh hương đồng nội
Để em rộn ràng cùng bày sẻ lao xao
Tháng Giêng
là dăi nắng lụa đào
Ngập lối em đi
thưở mơ t́nh đôi tám
Tháng
Giêng
mặt trời lên âm ấm
Một chút mùa xuân
lẵng lặng nép sau rèm
Tháng Giêng
buổi sáng thèm thuồng giấc ngủ muộn
Nắng sau vườn,
lại đỏm dáng tigôn
Tháng
Giêng
mềm mại như nụ hôn
cái buổi đầu tiên khi con tim bở ngở
Tháng
Giêng
Biết ai vẫn c̣n gọi em là “nhỏ”
Lọn gió thổi trong lành
cho “nhỏ” nhớ về… anh
Tháng
Giêng
và chiếc quần Jean xanh
Dừng chân ven khúc đường
quanh quanh,
dơng dạc…
Tháng Giêng
bước chân mềm cố t́nh bước lạc
Man mác khúc đường ṃn
dẫn đến ngỏ nhà ai…
Tháng
Giêng
Mơ hoài buổi sớm mai
Mênh mang trên lối đi
êm
êm ngày nhạt nắng
Tháng
Giêng
Nhớ hoài chiếc áo thung trắng
Để em về
trầm mặc
và yêu rộn ràng…
màu Tháng Giêng và Anh.