Chiều
chia ly, em bảo là em sẽ trở lại
Câu nói đơn sơ thay một lời từ giă
Sợi
nắng trong, phơn phớt hồng trên đôi g̣ má
“Thành
phố ơi! ở lại nhé em đi…”
Từ
hôm ấy, một nửa hồn ta theo bước chim di
Nửa hồn c̣n lại, bỏ đâu t́m không
thấy
Trời chẳng làm mưa vào mùa tháng bảy
Mà sao Cali lại vương vít mây mù?
Những
buổi sớm mai, ta nằm dài trên sân cỏ
Lắng nghe tiếng chim với cung điệu thần
tiên
Mơ về nhịp tim và giọng nói thân quen
Nỗi nhớ dâng thật cao, tận cành walnut
Rồi
những buổi trưa, khi nắng về ngây ngất
Ta đốt thời gian trên mười ngón tay thon
Những cánh email, viết rồi lại xoá, mà nỗi
nhớ vẫn nhớ hơn
“Thinking about you!”, là một feeling rất thực
Rồi
buổi chiều tà, ta táy máy như một người
khất thực
X̣e tay xin một cú phone, tự góc trời thật xa
Giờ em đang làm gi? Hay em nhớ về ta?
Ngắt một cọng cỏ mây, ta nhai mùi cay đắng
Rồi
những đêm thâu, ta lang thang từng con phố
vắng
Đếm
những v́ sao để tính nỗi nhớ em
Thành phố L.A. không đủ ánh sao đêm
Để
bài toán của con tim, trở thành bất đẳng
thức
Chuỗi
ngày ngóng trông là lúc hư lúc thực
Xâu xé h́nh hài, xin đổi lấy niềm tin
Về một ngày mai, ôi se sắt con tim
Khi một tiếng chuông reo
và cánh áo lụa trắng thân quen
thấp thoáng…
ngoài khung cửa….