Tình
yêu đến lang thang đường nhạt
nắng
Tình yêu đi sóng soải lối ra về
Mái tóc thề là một thưở đam mê
Mà
hoa trắng đã thôi cài lên tóc
Tình
yêu đến cuồng si con gío lốc
Tình yêu đi nức nở khóc đêm trường
Mái tóc dài là sợi nhớ sợi thương
Là rối rắm trăm nỗi sầu giăng
mắc
Tình yêu đến
mùa xuân trong khoé mắt
Tình yêu đi con nắng đổ muôn chiều
Những đêm trường thao thức giấc cô
liêu
Mà vầng trán đã nhăn bao sầu nhớ
Tình yêu đến mặt trời lên lấp ló
Tình yêu đi sao rụng buổi canh tàn
Đời chợt buồn như những chuyến
đò ngang
Bềnh bồng trôi cùng nỗi sầu lẽ bóng
Tình yêu đến xốn xang ngày trông ngóng
Tình yêu đi một khoảng trống ngập
hồn
Bước âm thầm giữa nẽo vắng cô thôn
Người còn đấy mà xa như vạn
kiếp
Tình yêu đến lời yêu chàng yêu thiếp
Tình yêu đi vì khách lạ ven đường
Ngón tay dài là một nhớ hai thương
Làm sao đủ ấm tình con tim lạnh?
Tình yêu đến rồi đi không cầu cạnh
Tình bọt bèo con nước chảy hoa trôi
Em tìm vui nơi bến lạ quê người
Ta ở lại ru nốt đời trụy lạc…