Tren Dinh Doi Hong

Home Up Preface Lyrics Short Stories Friends' Connection Bulletin Board

 



  TRÊN ĐỈNH ĐỒI HỒNG 



Em nằm đó đóa hoa hồng chớm nở
Bày chim quyên tha thiết gọi ngày lên
Em nằm đó mặt trời sao bở ngở
Lặng lờ soi trên đồi vắng buồn tênh

Em nằm đó chiều buồn tàn sắc thắm
Rặng thông xanh vừa lặng lẽ trở mình
Em nằm đó để buồn vui gậm nhấm
Tiếng côn trùng là khẩn khoản cầu kinh

Em nằm đó một rừng thu lá thấp
Đến rồi đi hiu hắt mảnh trăng sầu
Em nằm đó lệ buồn vương khóe mắt
Đất vô tình nào thấu hiểu niềm đau

Em nằm đó cả vòm trời nhung nhớ
Giọt sao băng vừa rụng cuối trời xa
Em nằm đó những đêm buồn trăn trở
Một chút hương cho bóng tối nhạt nhoà

Em nằm đó anh về trong hiu quạnh
Tất cả rồi còn lại con số không
Đời thiếu em là mảnh đời hoang lạnh
Như con thuyền lở mất một dòng sông

******

Em nam dó dóa hoa hông chom no
Bày chim quyên tha thiêt goi ngày lên
Em nam dó mat troi sao bo ngo
Lang lo soi trên dôi vang buôn tênh

Em nam dó chiêu buôn tàn sac tham
Rang thông xanh vua lang le tro mình
Em nam dó dê buôn vui gâm nhâm
Tiêng côn trùng là khân khoan câu kinh

Em nam dó môt rung thu lá thâp
Ðên rôi di hiu hat manh trang sâu
Em nam dó lê buôn vuong khóe mat
Ðât vô tình nào thâu hiêu niêm dau

Em nam dó ca vòm troi nhung nho
Giot sao bang vua rung cuôi troi xa
Em nam dó nhung dêm buôn tran tro
Môt chút huong cho bóng tôi nhat nhoà

Em nam dó anh vê trong hiu quanh
Tât ca rôi còn lai con sô không
Ðoi thiêu em là manh doi hoang lanh
Nhu con thuyên lo mât môt dòng sông