Em nằm đó đóa
hoa hồng chớm nở
Bày chim quyên tha thiết gọi ngày lên
Em nằm đó
mặt trời sao bở ngở
Lặng lờ soi trên đồi
vắng buồn tênh
Em nằm đó
chiều buồn tàn sắc thắm
Rặng thông xanh vừa lặng lẽ trở mình
Em nằm đó để
buồn vui gậm nhấm
Tiếng côn trùng là khẩn khoản cầu kinh
Em nằm đó
một rừng thu lá thấp
Đến rồi đi
hiu hắt mảnh trăng
sầu
Em nằm đó
lệ buồn vương khóe mắt
Đất vô tình nào thấu hiểu
niềm đau