Hai đứa ta là thân đôi
dép củ
Mặc vào chân của người chủ tật
quyền
Lắm khi tả đạp nhầm thân bên hữu
Là cọc cằn, ta gây gổ triền miên…
Nhớ ngày nao ngủ yên trong lòng hộp
Mùi da non hăng hắc góc Macy
Em vẫn bảo tình duyên ta là một
Xin trọn đời em theo gót anh đi
Ta khắn khít một vòm trời quyến luyến
Ngày tháng về xao xuyến tuổi ái ân
Lúc thỏ thẻ thì tình chàng ý thiếp
Lúc đam mê là sống nỗi phong trần
Anh bên tả, em nằm bên phía hữu
Ta nào màng đến con tạo vần xoay
Bao chiều vui bên túi thơ bầu rượu
Ta dệt gấm thêu hoa những tháng ngày
Người đời vẫn trầm trồ khen dép
mới:
“Hai chiếc này sao đẹp lứa vừa đôi”
“Mặt phu thê”, lẫm bẫm lão thầy bói
Anh mặc nhiên thề có em
trọn đời
Tình đôi ta là chia trăng xẻ gió
Khi tấm thân chưa lem luốt bụi trần
Ngày hai đứa cùng đăng lời cáo phó
Mời ông tơ bà nguyệt thắt tình thân
Rồi đôi ta được đặt vào
chiếc hộp
Khung trời nhỏ: “túp lều đẹp ý thơ”
Sợi giây tơ trói hai ta vào một
Anh cùng em khuây khoả tuổi đợi chờ
Nhưng than ôi chuyện tình không đoạn kết
Một ngày kia, chủ đem mặc vào chân
Ta gĩa từ túp lều vàng tha thiết
Rồi dấn thân vào trong cõi
bụi trần
Làm
sao ươm những giấc mơ không có?
Làm sao ai bẻ thước đo lòng người?
Hay tình đẹp khi chỉ còn dang dở?
Người
gần người, mà lại cách đôi nơi
Em đỏng đảnh ngày tô hoa vẽ phấn
Anh tão tần chuyện manh áo miếng cơm
Khi người chủ tật quyền đi xáng váng
Là lưng anh gánh trọn tấm thân còm
Còn đâu nữa những
ngày xưa thân ái
Ngày lại ngày nhìn cơm hẫm cháo thiu
Anh câm lặng những chiều pha mì gói
Rồi quay vào một góc tối cô liêu
Còn đâu nữa ngày lắng nghe em nói
Anh chỉ mơ đến giường ấm chăn
êm
Những đêm đông em khóc thầm bên gối
Là lúc anh chìm trong giấc bình yên
Đôi dép củ giờ đây sao tơi tả
Tuổi bốn mươi chợt đến có ai
ngờ
Anh bên đó một người quen rất lạ
Em bên này lả chả khóc trong mơ
Đôi dép củ đi qua ngày u tối
Chợt nhìn anh mòn mõi tấm thân tàn
Khi người chủ thay anh bằng chiếc mới
Là ngày em tất tả bước sang ngang
Anh quay về một góc đời thoảng hoặc
Tình yêu sao không kham nổi vị đời?
Viên thuốc đắng bọc đường trông
rất ngọt
Nhưng nếm rồi chua chát cả đôi môi
Em chỉ thấy cỏ xanh nhà hàng xóm
Nên mặc nhiên tìm sang bên bến người
Nhưng hạnh phúc một đời em truy kiếm
Biết đâu là chiếc dép củ buông rơi?
Thân phận ta là một đôi dép củ
Mang cùng màu và giống cả hoa vân
Em ra đi chập chùng cơn mưa lủ
Biết bao giờ anh sống lại mùa xuân?