Buổi chiều… đạp
xe xuống phố
Thả dòng thơ cũ trôi sông
Đêm về, nhớ ơi là nhớ…
Sao thơ cứ chảy ngược dòng?
Là hồn lìa xa thân xác
Là trăng đoạn tuyệt cùng sao
Cồn cào nỗi đau mất mác
Nhớ ơi, vạc áo lụa đào…
Dòng sông khuya nay có lạnh?
Lụa đào có đủ ấm thân?
Gío đừng thổi vào nẽo vắng
Cho thơ đở được đôi phần
Hắt hiu vùng trời dĩ vãng
Buồn trôi cùng thoáng mây bay
Tuổi ta một thời phiêu lãng
Tuổi thơ một bóng hao gầy
Mai này đôi đường dị biệt
Ta về rũ tấm thân hoang
Khoát lên một màng băng tuyết
Để thơ sưỡi nắng trên ngàn
Bao giờ say trong giấc
mộng
Thầm thì thơ gọi tên ta
Là lúc trăng tà soi bóng
Hồn ta, vạn ánh sao sa
Bao giờ chạnh lòng cô lẽ
Thầm thì thơ gọi tên ta
Cho dẫu chân trời góc bể
Hồn ta, vạc áo lụa là
Buổi chiều… đạp xe xuống phố
Tìm dòng thơ cũ trôi sông
Đêm về, nhớ ơi là nhớ…
Sao thơ… không chảy ngược dòng?