Mộng
ước nào ta ươm một chiều xuân
Phải mất mười năm, mới làm xanh
thảm cỏ
Mười năm, với những nụ t́nh không có
Ôi, cánh chim vành khuyên đă xoăi cánh bay xa…
Từ
cái thưở ta ươm, nào mộng nào hoa
Ước
mơ một góc trời có ta và em ở đó
Một
góc trời xanh, mênh mang hoa cỏ
Có ta và em, cùng nắng gío xênh xang…
Ôi,
có phải chăng đời là những dấu
chấm thang?
Ước
mơ không có thật?
…hay là vườn địa đàng không có thật?
Nghiệp chướng nào vẫn lồng trong bức
rức
Rộn ràng muôn hoa nở…
giữa tháng ngày không có em
Ta
cứ như là con dă tràng ngụp lặn trời
đêm
Đam
mê những giấc mơ, xây lều t́nh trên cát
Mười năm, miệt mài với biển đời
mặn chát
Mười năm, chôn sâu niềm mong đợi
Những giấc mộng không bao giờ tới
…buổi hừng đông
Ôi,
có phải chăng đời là một giấc hư
không?
Lều t́nh không có thật?
…hay là t́nh yêu không có thật?
Nghiệp chướng nào là muôn đời bức
rức
Rập rờn con sóng vổ…
giữa tháng ngày không có em
Có
phải chăng vườn địa đàng
chỉ là một khoảng trống mông mênh?
Em không có thật, hay là ta không có thật?
Giấc mơ nào vẫn nằm yên trong ḷng đất
Mùa xuân với những làn mây trắng trôi qua
Mùa hạ lập ḷe ánh sao sa
Mùa thu với chập chùng mưa đổ
Mùa đông lạnh lùng con băo rớt, tự phương
xa
Bước
chân bốn mùa nhẹ như một làn gío thoảng
qua
Giấc mơ vẫn nằm yên,
như một tấn bi kịch chuyển sang hồi
kết
Ôi,
có phải chăng đời người là một
dấu chấm hết?
Em không có thật,
Vườn địa đàng không có thật,
bởi v́ giấc mơ đă chết…