Đăng đẵng một
năm dài, từ ngày xa xứ Quãng
Người em bé nhỏ, lỡ bỏ lại đầu
kia
Xanh xanh trời quê hương, bịn rịn buổi
chia lìa
Quày lại Cali, tương tư chiều, anh nhớ
quá…
Nhớ
ngày nao, xóm thôn vàng nắng hạ
Rộn rã lối đi về, thiên hạ đổ ra
xem
Nàng dâu xinh xinh, se sẻ bước bên thềm
Chiếc áo gấm hoa, đỏ thắm màu thược
dược
Hiu
hiu thổi, làn gió chiều tha thướt
Đà
Nẵng rộn ràng với kẻ lạ người thân
Tấp nập Kinh Đô, lời chúc đẹp
tuyệt ngần
Say đắm bên em, chiều buông lên hạnh phúc
Đêm
rất hoang, ôi đêm vàng Điện Lực
Yêu em thật nhiều em có biết hay chăng?
Mùa đến rồi đi, thậm thượt
những tuần trăng
Răng vẫn nhớ thương, phút giây Đầu
Máy Đỏ?
Cái
thuở ban đầu, khi con tim để ngõ
Trên
lọn sóng vàng của đồng lúa mênh mông
Miền Trung xanh mướt, hanh hanh làn nắng trong
Rồi em chợt hỏi: “Hoa gì kia anh hĩ?”
Những
bông lúa, bông gòn, bông hoa thị
“Trải giấy dầu để giữ nước
trồng hoa…”
Anh huyên thuyên như là một chuyên gia
Ngành nông sản của quê mình bát ngát
Một
giống cây anh vun trồng chổ mát
Của ngàn đời, êm ả, tận tim em
Là “cây si” anh ươm thuở mới quen
Chưa bón phân, thế mà xum xuê quá
Cali
chiều nay, vừa bước chân vào hạ
Sợi nắng rộn ràng, soi rọi nỗi nhớ
nhung
Màu nắng quê hương, sao anh nhớ lạ lùng
Chỉ vì có em, bên kia bờ biển mặn
Một
năm trời, xa em hồn mang nặng
Nỗi nhớ thương của ngày tháng đợi
trông
Chẵng biết cây si, năm xưa anh vun trồng
Chừ lớn cao đến cở nào rồi hĩ?