Nữ Sinh
Nguyễn Nhật Ánh
Ngày một tháng một đầu năm,
học sinh được nghỉ hẳn một ngày . Theo thông lệ hàng năm, đó là ngày lang thang
vui vẻ của bọn Thục . Năm nay, cũng rong chơi cùng Xuyến và Cúc Hương suốt từ
sáng sớm nhưng Thục không được vui lắm . Không hiểu sao nó luôn nhớ đến anh .
Nhất là khi đi xem văn nghệ, chen nhau mua vé đến toát mồ hôi, Xuyến và Cúc
Hương thường xuưt xoa:
- Phải chi anh chàng Gia c̣n ở đây, nhờ anh ta mua vé cho tụi ḿnh đỡ khổ!
Lúc ấy Thục cảm thấy ḷng ḿnh bâng khuâng khó tả . Rồi không biết làm ǵ
cho khuây khỏa, Thục đùa:
- Sao mày không nhờ Hùng quăn . Chỉ cần mày nói một tiếng, nó sẽ sẵn sàng
nhảy vào lửa chứ đừng nói là mua vé!
Cúc Hương cười h́ h́:
- Chưa chắc! Có khi nó lại lấy đá ném tao vỡ đầu nữa không chừng!
Thục đùa, nhưng đến khi Cúc Hương đùa lại, nó lại đâm buồn xo . Câu nói
của Cúc Hương khiến Thục bồi hồi nhớ đến vết thương trên trán anh, vết thương
khiến anh phát sốt gần một tuần lễ . Tự dưng Thục thấy tội nghiệp anh và thương
anh dễ sợ . Cái tai nạn xui xẻo mà anh gặp phải đúng là oan uổng . Chỉ v́ ba đứa
Thục kéo đến làm bạn với anh mà anh lănh một "viên đạn lạc" trên "chiến trường
t́nh cảm" của Hùng quăn và Cúc Hương . mà anh th́ lại thật tốt . Anh chẳng hề
oán trách ǵ bọn Thục . Đă vậy, anh c̣n đối xử với bọn Thục thật tử tế, hết ḷng
. Anh lại c̣n để cho hai con quỉ Xuyến và Cúc Hương tha hồ "hành hạ", "bóc lột",
lúc nào cũng chỉ cười cười, khiến nhiều lúc Thục phải bực ḿnh giùm anh .
Thấy mặt Thục dàu dàu, Xuyến hỏi:
- Làm ǵ buồn thiu vậy ?
Thục chối:
- Có buồn ǵ đâu!
Xuyến nheo mắt:
- Mày đừng có qua mặt tao! Nhớ anh chàng rồi phải không ?
Thục đỏ mặt:
- Đâu có!
Xuyến tiếp tục trêu:
- Có th́ nói, tụi tao giúp đỡ cho, chuyện ǵ phải giấu!
Thục cấu Xuyến một cái thật đau:
- Nói bậy nè!
Xuyến cười hí hí:
- Không có sao mày lại đỏ mặt ?
Thục giật ḿnh . Nó không thèm phân bua nữa mà quay mặt ngó lơ chỗ khác .
Thấy vậy, Cúc Hương can thiệp:
- Thôi, đừng chọc nó nữa! Nó khóc bây giờ!
Xuyến rụt cổ:
- Tao có chọc nó ǵ đâu! Anh chàng Gia chơi thân với tụi ḿnh, khi anh ta
đi xa th́ tụi ḿnh có "trách nhiệm" phải nhớ . Cái đó đâu phải là độc quyền của
con Thục! Đúng không nào ?
Cúc Hương chưa kịp trả lời th́ bỗng thấy Hùng quăn từ xa đi lại, miệng ph́
phèo thuốc lá . Nó kêu lên:
- Hùng quăn ḱa!
Xuyến và Thục giật ḿnh . Cả hai nhướng mắt nh́n theo tay chỉ của Cúc
Hương .
Đang đi tới, chợt thấy ba cô gái, Hùng quăn vội vàng băng qua lề đường bên
kia . Rơ ràng nó muốn tránh bọn Thục .
Xuyến hỏi:
- Nó đi đâu vậy ?
- Ai biết! - Cúc Hương đáp, mắt vẫn quan sát Hùng quăn .
- Qua chận đường nó đi! - Xuyến đề nghị .
- Chi vậy ?
- Hỏi tội nó .
- Tội chọi đá hả ?
- Ừ .
Cúc Hương rùn vai:
- Tao thấy ơn ớn thế nào!
Xuyến ngó Thục:
- Đi không Thục ?
Không hiểu sao tự dưng Thục thấy ḿnh can đảm hẳn lên, trái hẳn tính nhút
nhát thường ngày . Nó gật đầu liền:
- Đi!
Ba cô gái liền băng qua đường .
Thấy Xuyến dẫn Thục và Cúc Hương tiến lại, Hùng quăn hơi lộ vẻ lúng túng .
Sau khi đă chọi "địch thủ" bể đầu để ... rửa hận, bao nhiêu hùng khí trong người
nó bay biến đâu hết . Khi ba cô gái đến gần, Hùng quăn nhe răng cười gượng:
- Các bạn đi chơi hả ?
Xuyến nhập đề thẳng:
- Tụi tôi đi t́m anh nè!
Hùng quăn giật thót:
- T́m tôi ?
- Ừ, t́m anh .
- T́m tôi chi vậy ? - Giọng Hùng quăn có vẻ bất an .
Xuyến nghiêm mặt:
- Tụi tôi t́m anh hỏi xem tại sao anh hành hung bạn của tụi tôi .
Hùng quăn làm bộ ngạc nhiên:
- Trời ơi, tôi hành hung ai hồi nào đâu ?
Xuyến gằn giọng:
- Chọi đá bể đầu người ta mà không phải là hành hung hả ?
Biết không thể chối được, Hùng quăn làm thinh . Thấy vậy, Xuyến làm tới:
- Đúng không ?
Hùng quăn liếm môi:
- Anh ta nói với các bạn như vậy hả ?
- Anh ta không nói, nhưng tụi này biết . Thiếu ǵ người thấy!
Hùng quăn lại đứng im, vẻ bối rối .
- Tại sao anh làm vậy ? - Xuyến chất vấn .
Hùng quăn tặc lưỡi . Nó không trả lời thẳng vào câu hỏi mà lại nói, giọng
trầm xuống:
- Tôi đă cảnh cáo trước anh ta rồi . Tôi bảo anh ta không được đặt chân
đến quán cây Sứ nữa . Ai bảo anh ta không nghe!
Thục đứng bên cạnh năy giờ, bỗng vọt miệng:
- Anh lấy quyền ǵ mà cấm người ta ?
Hùng quăn nhớ trước đây anh chàng Gia cũng hỏi một câu tương tự, và nó đă
trả lời bằng cách thộp cổ áo anh ta . Bây giờ t́nh huống đă thay đổi . Nó không
thể trả lời câu hỏi đó được, cũng không thể thộp cổ áo Thục, bèn sầm mặt bỏ đi .
Xuyến nh́n theo dọa:
- Ngày mai đi học lại, tụi này sẽ báo với ban giám hiệu chuyện anh chọi đá
cho coi .
Hùng quăn nhổ nước bọt, thách thức:
- Cho các bạn báo! Thằng này cóc sợ! Bị đuổi th́ nghỉ chứ lo ǵ!
Hùng quăn đáp mà không quay đầu lại . Nó thọc hai tay vào túi quần, vội vă
rảo bước, ḷng cảm thấy xót xa . Trước sau, nó không dám liếc Cúc Hương lấy một
cái .
Khi Hùng quăn đă đi xa, Thục hỏi Xuyến:
- Bộ mày định báo với ban giám hiệu thật hả ?
Xuyến cười:
- Hù nó chơi vậy thôi!
Rồi Xuyến ngó Cúc Hương:
- Chuyện của mày sao mày im re vậy ?
Cúc Hương tặc lưỡi:
- Tao biết nói ǵ bây giờ ? Mày giành mày nói hết rồi!
Xuyến lừ mắt:
- Lẽ ra mày phải tấn công nó!
- Tấn công ?
- Ừ, mày phải tố cáo "tội ác" của nó . Và nói cho nó biết là anh Gia không
có liên quan ǵ đến chuyện này .
- Sao lúc năy mày không nói ?
Xuyến bối rối:
- Tao hả ? Tại lúc năy tao ... quên .
Cúc Hương làm thinh . Nó không buồn căi nhau với Xuyến . Không khí tự
nhiên trầm hẳn đi . Thục chép miệng:
- Đầu năm như vậy là mất vui!
Cúc Hương an ủi Thục:
- Ngày mai anh Gia lại về thành phố rồi . Anh ta c̣n nói là sẽ đến gặp và
báo cho tụi ḿnh biết chỗ làm của anh ta kia mà!
Thục cười . Ừ nhỉ, anh ta đâu có đi luôn . Anh đă bảo với bọn Thục là anh
sẽ trở lại . Chỉ c̣n hôm nay nữa thôi, Thục sẽ gặp lại anh . Lúc đó, vết thương
trên trán anh chắc cũng đă lành .
- o O o -
Sáng nay học sinh lục tục vào trường . Sau một ngày lễ rong chơi, không
khí bao giờ cũng ồn ào, vui nhộn . Từng đám học sinh cứ xúm xít nhau và náo nức
tṛ chuyện, bất chấp lời nhắc nhở của ban giám hiệu vang lên từng chặp trên loa
phóng thanh .
Thời tiết ấm áp và dễ chịu . Nắng tươi tắn, nhấp nháy trên những tàn cây
và những mái ngói . Nắng cũng đầy ắp sân trường .
Sau lễ chào cờ, ban giám hiệu đi vào phần dặn ḍ thường lệ .
Thục chẳng quan tâm đến chiếc loa phong thanh lắm, nó khều Cúc Hương:
- Nè, hồi sáng mày có nh́n vô quán không ?
- Có .
Thục hồi hộp:
- Mày có thấy anh ta không ?
- Không .
Thục chép miệng:
- Tao cũng nh́n mà không thấy . Hay là anh ta ngồi khuất ở một chỗ nào đó
?
Cúc Hương lắc đầu:
- Tao cũng chẳng biết! Hỏi con Xuyến coi!
Nhưng Xuyến cũng bảo là không thấy . Nó nói là nó nh́n rất kỹ, không sót
một ngóc ngách nào, rơ ràng là anh chàng Gia không tới .
Thục nói, giọng trách móc:
- Vậy mà anh ta bảo hôm nay anh ta sẽ đến gặp tụi ḿnh!
Cúc Hương nhận định:
- Hôm nay không có nghĩa là sáng sớm . Có thể anh ta tới vào giờ ra chơi
cũng nên .
Xuyến tuyên bố:
- Nếu giờ ra chơi mà anh ta không đến th́ trưa nay tụi ḿnh đến nhà anh ta
.
Cúc Hương liếc Xuyến:
- Làm ǵ gấp vậy ?
Xuyến cười h́ h́:
- Phải gấp chứ! Để lâu bánh trái hư hết sao!
Thục nguưt Xuyến:
- Mày lúc nào cũng lo ăn!
Xuyến trả đũa:
- C̣n mày th́ lúc nào cũng lo ... yêu!
Thục đỏ mặt . Nó chưa kịp t́m ra câu trả lời th́ Cúc Hương đă quay lại và
đưa một ngón tay lên miệng:
- Suỵt! Tụi mày nghe ǵ không ? Cô Lan không c̣n làm chủ nhiệm lớp ḿnh
nữa!
Xuyến và Thục giật ḿnh:
- Thật không ? Ai nói vậy ?
- Ban giám hiệu mới đọc trên loa đó .
- Cô Lan đi đâu vậy ?
- Sức khỏe cô dạo này yếu nên được chuyển lên làm trên văn pḥng .
Cô Lan là giáo viên dạy văn đồng thời là chủ nhiệm lớp Thục . Tính t́nh cô
ḥa nhă, dịu dàng nên học sinh rất mến .
Thục chép miệng:
- Cô Lan đi, buồn quá hén ?
Nhưng Xuyến và Cúc Hương không ai nghe lời cảm thán của Thục . Cả hai đang
hồi hộp lắng nghe ban giám hiệu có sẽ thông báo giáo viên nào thay thế cô Lan
không . Hay là lát nữa, ban giám hiệu sẽ dẫn giáo viên mới đến giới thiệu với
lớp Thục theo kiểu cách trước đây .
Dù sao th́ học sinh lớp Thục vẫn muốn nhanh chóng nh́n thấy tận mắt thầy
cô mới của ḿnh để sau khi "diện kiến tôn nhân" rồi th́ cả đám sẽ tiếp tục b́nh
phẩm, đoán non đoán già xem thầy dễ hay thầy khó, cô hiền hay cô dữ .
Dường như hiểu tâm trạng nôn nao của học sinh, thầy hiệu trưởng nh́n thẳng
xuống phía bọn Thục đang đứng, nói:
- Thầy xin giới thiệu với các em, thầy Bùi Hoàng Gia sẽ về dạy văn đồng
thời làm chủ nhiệm lớp 11A3 thay cho cô Lan ...
Nói xong, thầy đưa tay giới thiệu thầy Gia lúc này đang từ văn pḥng bước
ra ...
Xuyến khẽ kêu lên:
- Chết rồi! Anh ta tụi mày ơi!
Thục và Cúc Hương cũng vừa kịp nhận ra người giáo viên chủ nhiệm mới của
ḿnh là anh . Chính anh . Anh đang đứng đó, mỉm cười nh́n xuống lớp 11A3 . Chắc
chắn là anh đă trông thấy bọn Thục .
Cúc Hương vẫn chưa hết thảng thốt:
- Sao lại là anh ta được ?
Xuyến không dám nh́n về phía anh . Nó ngó xuống đất, chép miệng:
- Đúng là anh ta rồi! Hèn ǵ mà anh ta bảo đợi đến ngày nhập học, anh ta
sẽ cho tụi ḿnh biết chỗ làm của anh ta!
Cúc Hương thè lưỡi:
- Thế này th́ chết tụi ḿnh rồi! Trong thời gian qua, tụi ḿnh "hành hạ"
anh ta dữ quá!
Xuyến rụt cổ:
- Tại tụi ḿnh đâu có biết anh ta là ... thầy!
Trong khi Xuyến và Cúc Hương th́ thầm nói chuyện, Thục lặng im theo đuổi
những ư nghĩ của ḿnh, những ư nghĩ mỗi lúc càng như muốn đứt rời ra, thật khó
mà chắp nối và sắp xếp lại như ư muốn . Thục không ngờ lại gặp anh trong hoàn
cảnh trớ trêu như thế này và điều đó khiến Thục vô cùng bàng hoàng . Nó ở trong
tâm trạng vui không ra vui, buồn cũng chẳng ra buồn . Thục cảm thấy như ḿnh vừa
đánh mất một cái ǵ . Cái ǵ đó như bông hoa vừa chớm nở và lẽ đâu lại sớm lụi
tàn ? Thục bồi hồi với nỗi ám ảnh đó suốt cả buổi sáng . Và cả những ngày hôm
sau .
Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14