|
Sót lại đời nhau
Mùa đông Melbourne vàng vọt nắng
Anh ngồi đây xa vắng một nụ cười
Hơi thở trong tim cơ chừng hoá nặng
Em nơi nào có nhìn nắng lẻ loi
Hàng cây buồn lá cúi đầu giấu mặt
Cội cành khô mệt mõi xác hao gày
Anh lặng lẽ cuối đời đi góp nhặt
Cuộc tình buồn sót lại giữa tầm tay
Gió xôn xao lay động những cành cây
Cơn mưa bụi rớt cuối ngày vội vả
Trong phút ấy dường như anh chợt thấy
Dáng em buồn mờ nhạt phía trời xa
Ừ vậy đó mà lại là tất cả
Dẫu yêu thương không như buổi ban đầu
Trong mây bay vương cuộc tình tan rả
Sót lại đời nhau, là vạn nỗi sầu đau!
Dlhk
|