Phần 7
Chương 19
Hồng Hà thấy tôi vào lớp cứ luôn miệng nói cười toe toét, lấy làm lạ lắm. Nó
cứ ṭ ṭ theo tôi, gặng hỏi:
- Mày... mày có chuyện ǵ vui th𓀯?
Tôi chối phắt:
- Có chuyện ǵ đâu!
- Mày... mày đừng giấu ttao!
Hồng Hà vừa nói vừa nh́n tôi chằm chằm. Thấy tôi làm thinh, nó lại ḍ dẫm:
- Mày... mày đang thương ccon nhỏ nào phải không?
- Bậy.
Hồng Hà vẫn không chịu nhận là ḿnh "bậy", lại hỏi:
- Em... em thằng Đông Anh h𓁏?
Nó hỏi mặc nó, tôi im ru.
- Em... em thằng Bội hở;?
Trời đất, không hiểu thằng cà lăm này căn cứ vào đâu mà nghĩ rằng tôi thương "hoa
khôi sún răng" trường Sao Mai!
Lần này không những không trả lời, mặt tôi sa sầm xuống.
Hồng Hà chứng tỏ không ai ĺ lợm bằng nó. Bất chấp sự phật ư của tôi, nó quyết
t́m ra sự thật đến cùng:
- Hay... hay em thằng Diên?
Thấy tôi vẫn không buồn nhếch mép, Hồng Hà ngó sững tôi một hồi tồi reo lên:
- A, vậy... vậy là em th𓋝ng Minh Khôi rồi?
Tới đây th́ tôi hết chịu đựng nổi.
- "Em thằng Minh Khôi" cáái đầu mày! - Tôi quắc mắt gầm gừ - Con nhỏ tao thương
không phải em gái đứa nào hết!
Thấy tôi trúng kế, Hồng Hà sáng mắt, hỏi dồn:
- Chứ... chứ nó là ai?
- Nó là con cha mẹ nó!
Hồng Hà nhăn mặt:
- Cha... cha mẹ nó là ai?
- Là con ông bà nó! - Tôi hừ mปi - Mày đừng ḥng gài bẫy tao!
Thấy âm mưu bị bại lộ, Hồng Hà cười h́ h́:
- Tao... tao chỉ muốn bi𓎳t để giúp đỡ mày thôi mà.
Tôi liếc xéo nó:
- Giúp đỡ bằng cách nào??
- Tao... tao sẽ tỏ t́nh giùm mày?
- Khỏi! - Tôi nhún vai - Nó không pphải là tao. Nó không đủ kiên nhẫn nghe mày
nói hết một câu đâu.
Bị tôi điểm ngay yếu huyệt, Hồng Hà găi đầu, toét miệng cười:
- Ờ há! Tao... tao quên béng m𓉭t chuyện đó.
Tôi lim dim mắt:
- Mày yên chí. Tao sẽ làm thơ tặng nó. Đọc thơ tao, nó sẽ hiểu được t́nh cảm lai
láng tao dành cho nó.
Hồng Hà gật đầu:
- Ừ, mày... mày là Lư Bạch màà tao quên khuấy!
Tôi hất mặt lên trời:
- Là Rimbaud nữa!
Hồng Hà nhanh nhẩu hùa theo:
- Ừ, là... là Rimbaud nữa.
- Bài thơ "Giấc mၑ của chàng chăn cừu" đăng trên báo Bạn Trẻ chính là bài
thơ đầu tiên tao làm cho nó.
Hồng Hà gật gù:
- Ra vậy!
Rimbaud vung tay trái:
- Bài thơ tao viết cho nh𓐧 Đinh Lăng thực ra cũng là viết cho nó.
Hồng Hà tṛn xoe mắt:
- Thế hở?
Rimbaud vung cả hai tay:
- Cả những bài thơ tao vviết cho em gái thằng Bội, em gái thằng Diên, em gái
thằng Minh Khôi cũng thế. Cũng đều viết cho nàng Stéphanette.
Quá hứng khởi, tôi phun tên người thương ra cửa miệng. Hồng Hà sửng sốt:
- Con... con nhỏ đó là Tây... Tây lai?
- Bá láp!
- Như vậy nó là... là Tây con?? - Hồng Hà lật đật sửa sai - Nó là dân Pascal?
Tôi lắc đầu:
- Nó người Đà Nẵng,, học bên Trưng Vương.
Hồng Hà ngạc nhiên:
- Thế sao tên nó là... là Stéphanettte?
Tôi mỉm cười:
- Đó là tên nhân vật trong truuyện "Les Étoiles" của Alphonse Daudet.
- Tao nhớ truyện đó r𓁃i! - Hồng Hà "à" một tiếng - Hèn ǵ mày tự ví ḿnh là
chàng chăn cừu cô đơn?
Hồng Hà ṭ ṃ:
- Thế tên... tên thật con nh&ỏ đó là ǵ?
- Quyên.
Hồng Hà tấm tắc:
- Tên hay ghê!
Tôi thừa dịp ca ngợi chủ nhân của trái tim tôi:
- Tên hay mà người cũng &đẹp. Đẹp hơn em gái thằng Đông Anh gấp mười lần.
Đông Anh là dân Pascal. Chỉ có vậy mà nàng Đinh Lăng bị thằng Hồng Hà "phân biệt
đối xử" thê thảm. Nghe nhỏ Quyên trường Việt đẹp hơn em gái dân trường Tây, Hồng
Hà cười tít mắt:
- Nhỏ Đinh Lăng thua xa nngón chân út của nhỏ Quyên hở?
Tôi không thích lối ví von khủng khiếp của Hồng Hà, nhưng vẫn gật đầu đại:
- Ừ.
Hồng Hà gạ:
- Hôm nào mày giới... giới thhiệu nhỏ Quyên với tao nhé.
- Ừ, hôm nào. Gặp nhỏ QQuyên rồi, mày sẽ thấy tao không hề nói ngoa.
Hồng Hà nắm chặt tay tôi:
- Tao... tao tin mày mà.
Trong lớp, chỉ có mỗi Hồng Hà biết tôi thương nàng Stéphanette. Với những đứa
khác, tôi ngậm tăm. Tôi dặn Hồng Hà đừng hé môi nửa lời về chuyện này với bất cứ
ai.
Ngay cả với Hồng Hà, tôi cũng chỉ mở cửa ḷng he hé. Tôi chỉ nói tôi thương nhỏ
Quyên và làm thơ cho nó. Thế thôi. Tôi giấu biến chuyện trước đây tôi vẫn ngồi
bệt trên vỉa hè đường Nguyễn Du đêm này qua đêm khác như một tên du thủ du thực
chính hiệu. Tôi không dại ǵ nói với nó rằng trong suốt một thời gian dài tôi
chỉ chiêm ngưỡng nàng Stéphanette qua chiếc bóng in hững hờ trên rèm cửa sổ.
Rằng nếu không có một sự t́nh cờ run rủi, nghĩa là nếu thằng Bá không giới thiệu
tôi làm quen với Minh Hoa, cho đến già tôi cũng chưa chắc biết đến chân dung của
người tôi thương, nói ǵ đến chuyện được nàng hẹn ḥ "nếu rảnh cứ đến chỗ Quyên
chơi".
Tôi "đến chỗ Quyên chơi" ngày càng thường xuyên.
Thời gian đầu, mỗi tuần tôi ghé một lần vào buổi tối. Sau đó, tôi ghé một tuần
hai lần, rồi ba lần. Thấy nhỏ Quyên không tỏ vẻ ǵ phản đối, tôi hí hửng lấn tới.
Tôi được đằng chân lân đằng đầu. Bây giờ th́ không những tôi đến nhà nhỏ Quyên
hằng ngày, mà c̣n trưa đến một lần tối đến một lần. Cứ cái đà này, dám có ngày
tôi dọn đến nhà nó ở luôn!
Thỉnh thoảng tôi gặp ba mẹ nhỏ Quyên ở pḥng khách. Lần đầu tôi hơi sờ sợ, nhưng
ba mẹ nó đối xử với tôi rất niềm nở, thân thiện nên dần dà tôi tự nhiên hơn.
Mẹ nó c̣n nói:
- Con ở ngoài này không có bà con, khi nào buồn cứ đến chơi với nhỏ Quyên con
nhé!
Sau này tôi biết thêm ông ngoại nhỏ Quyên hồi trước làm việc ở Thăng B́nh và
sinh ra mẹ nó ở đó, măi về sau mới chuyển ra Đà Nẵng. Chắc mỗi lần nh́n thấy tôi,
mẹ nó lại rưng rưng nhớ đến nơi chôn nhau cắt rốn nên đă biệt đăi tôi cũng nên.
Như lửa đặt sát rạt bên cạnh rơm, tôi với nhỏ Quyên ngày càng thân mật. Gặp nhau
hằng ngày như thế, không thân mật mới là chuyện lạ.
Có lần tôi áy náy nói với nó:
- Tôi đến chơi suốtt, làm sao Quyên học bài được?
Nó gật đầu:
- Ừ, Quyên không học đ#432;ợc.
Sự thú nhận thành thật của nhỏ Quyên chẳng khác nào gáo nước lạnh tạt vào ngực
tôi. Ḷng tôi bỗng chốc hoang mang. Nó nói như vậy có khác nào nó bảo tôi đừng
dẫn xác đến nhà nó nữa. Có khác nào nó bảo tôi đă quấy rầy nó quá nhiều, sở dĩ
trước nay nó không nói thẳng ra chỉ v́ nó tội nghiệp cho thân phận lẻ loi, nghèo
hèn của một học tṛ tỉnh lẻ đó thôi.
Trong thoáng mắt, tôi chợt nhận ra vị trí thực sự của ḿnh. "Tôi chỉ là chàng
chăn cừu cô đơn lang thang trên đồng cỏ. Đêm không biết làm ǵ, ngồi đếm sao
thưa". Và chàng chăn cừu cúi đầu, ngậm ngùi:
- Tôi xin lỗi Quyên. Tôi sẽ kkhông đến đây nữa.
- Sao thế? - Nhỏ Quyên có v#7867; bất ngờ trước quyết định của tôi.
Tôi cay đắng:
- Để cho Quyên học bài.<
- Khoa buồn cười quá. #272;âu nhất thiết phải vậy! - Nhỏ Quyên cười khúc khích -
Khoa cứ ôm tập đến học chung với Quyên! Khoa ngồi một góc, Quyên ngồi một góc,
như vậy th́ ai cũng học bài được.
Nhỏ Quyên đề nghị một cách thản nhiên trong khi tôi nghe lùng bùng lỗ tai, mặt
bất giác thần ra.
Nh́n vẻ mặt ngơ ngẩn của tôi, nhỏ Quyên ngạc nhiên hỏi:
- Bộ Khoa không thích học chuung với Quyên hở?
- Không! - Tôi lắp bắp - Thícch... thích chứ!
Nhỏ Quyên mỉm cười:
- Vậy bắt đầu t𓁛 ngày mai, Khoa nhớ ôm tập theo nhé!
Thế là kể từ hôm đó, chàng chăn cừu ngày ngày ôm tập đến học chung với nàng
Stéphanette, điều mà dẫu táo tợn đến mấy nhà văn Alphonse Daudet cũng không dám
nghĩ tới.
Tôi học ban C, toán lư hóa dốt đặc cán mai, nhỏ Quyên phải chỉ tôi. Ngược lại
tôi "phụ đạo" tiếng Pháp, tiếng Anh cho nàng nữ sinh ban A mải vùi đầu tụng bài
không có th́ giờ để trau dồi ngoại ngữ.
Bác Đán thấy tôi dạo này ngày hai bữa ăn xong là ôm tập tót ra khỏi nhà, lấy làm
ngạc nhiên lắm:
- Con đi học thêm hở conn?
- Dạ.
- Học thêm sao ngày nào cũng &đi thế, con? Lại đi trưa đi tối?
Tôi nuốt nước bọt:
- Con học nhiều môn bác 𓉩. Con sợ thi rớt.
Bác Đán không biết "đi học thêm" theo kiểu của tôi khả năng thi rớt nhiều hơn là
thi đậu, bèn gật gù:
- Con biết lo thế là tố;t. Nhưng cũng phải biết giữ ǵn sức khỏe nghe con.
- Dạ.
Bác Đán sực nhớ ra:
- À, c̣n chuyện con bé kia đ#7871;n đâu rồi hở con?
Tôi giật thót, miệng vội vàng đáp:
- Chưa đến đâu c𓏻 bác ạ.
Mặc dù tay tôi đă ôm sẵn tập chuẩn bị vù thẳng đến nhà nhỏ Quyên.
Nghe tôi nói vậy, bác Đán không chất vấn nữa. Bác nh́n ra ngoài đường, chép
miệng bâng quơ:
- Sao bác vẫn thấy lo cho conn quá. Tâm hồn con quá lăng nạn, không cẩn thận giữ
ḿnh sẽ có ngày bị lũ lụt t́nh ái cuốn trôi.
- Không đâu bác!
Tôi khẳng khái đáp và nôn nao bước chân ra khỏi nhà.
Tối đó, sau khi ở nhà nhỏ Quyên về, tôi hứng khởi ngồi vào bàn, ngất ngây phóng
bút:
Có một kẻ làm ta đau khổ
C̣n hơn đời chẳng vấn vương ai
Lũ lụt t́nh anh xin chịu hết
Chớ để ḷng như suối cạn hoài.
Bài thơ này sau khi làm xong, tôi xé khỏi tập, gấp lại nhét vào giữa lần
giấy bao và b́a tập. Tôi sợ bác Đán đọc được. Tôi không muốn bác lên cơn đau tim.
Chuyện nhỏ Quyên, tôi giấu được tụi bạn trong lớp nhưng không giấu được Minh
Hoa.
Một hôm, Minh Hoa hỏi tôi:
- Sao dạo này Khoa ít ghé chơii?
Tôi không dám nói lộ tŕnh của tôi dạo này đă quanh sang ngả khác. Tôi ấp úng:
- Dạo này tôi bận học.<
Minh Hoa nh́n tôi đăm đăm:
- Khoa nói thật đấy h𓁏?
Tôi ngó lơ chỗ khác, lí nhí đáp:
- Thật.
Minh Hoa mỉm cười:
- Khoa bận học ở nhà Quuyên chứ ǵ!
Tôi không ngờ Minh Hoa biết chuyện này. V́ vậy mặt tôi đỏ bừng:
- Ai bảo Minh Hoa vậy?
- Quyên bảo chứ ai. Quyên nóii gần đây ngày nào Khoa cũng đến!
Giọng Minh Hoa đột nhiên ranh mănh:
- Mà một ngày đến nhng hai lần cơ.
Tôi bối rối phân bua:
- Tôi chỉ đến đ𓐛 học bài.
Cách ứng đáp của tôi có lẽ quá vụng về cho nên Minh Hoa không buồn vặn vẹo, trêu
chọc. Nó không muốn dồn tôi vào chân tường. Nó ngó tôi một hồi rồi ngoảnh đầu
nh́n ra sân nắng, buột miệng bâng quơ:
- Quyên có bạn trai rồi, Khoaa ạ.
Thông báo của Minh Hoa quả là đột ngột. Nhưng lúc này tôi không buồn thắc mắc
tại sao tự dưng nó lại nói đến chuyện này. Tôi chỉ nghe tim tôi thắt lại. Như
người đang ở trong mơ, tôi hỏi lại Minh Hoa bằng cái câu nó vừa hỏi tôi:
- Minh Hoa nói thật đấy hở?
Và tôi nghe tiếng Minh Hoa như từ xa xăm vọng lại:
- Thật.
Trong thoáng mắt, tôi có cảm giác tai tôi như ù đi. Tôi không thể tin được nhỏ
Quyên đă có bạn trai. Trước nay, tôi không nghe nó nói ǵ về chuyện đó. Dạo
trước, tối nào tôi cũng ngồi trước cửa nhà nó đến khuya lơ khuya lắc, đâu có
thấy ai thập tḥ bén mảng. Gần đây tôi thường xuyên "đóng đô" ở nhà nó, cũng
không thấy bóng dáng người con trai nào thấp thoáng tới lui.
Nhưng tôi biết Minh Hoa không phịa chuyện để hù tôi. Minh Hoa thương tôi lẻ loi
nơi xứ lạ, nó không nỡ nào làm tôi đau khổ một cách vô cớ.
Thấy tôi thừ người ra, Minh Hoa ngập ngừng an ủi:
- Đừng buồn, Khoa 𓉋.
Minh Hoa là con nhỏ tốt bụng, nhưng vô duyên. Lúc này mà nó khuyên tôi đừng buồn
có khác nào nó chọc quê tôi.
Mặt tôi xịu xuống:
- Hắn là ai vậy?
- Minh Hoa không biết.
Tôi định bắt bẻ "Thế sao Minh Hoa biết Quyên có bạn trai?" nhưng cuối cùng tôi
nén lại được. Hỏi câu đó tôi c̣n vô duyên hơn Minh Hoa gấp bội.
Không hỏi được, tôi đứng lên, giọng buồn rười rượi:
- Tôi về nhé.
Minh Hoa không cản. Nhưng khi tiễn tôi ra cửa, nó bỗng rụt rè buột miệng:
- Lẽ ra Minh Hoa không nên...
Tôi giơ tay, hùng dũng cắt ngang:
- Minh Hoa đừng áy náy. Tôi khhông sao đâu.
Rồi trước vẻ mặt bồn chồn của nó, tôi không nói thêm một tiếng nào, quay ḿnh
lật đật rảo bước.
Tôi tuyên bố như một người hùng. Và bỏ đi như một tên thua bạc.
Tối đó, tôi lang thang qua các ngả phố như những ngày đầu tiên ra Đà Nẵng. Tôi
lại đi qua các ngă tư đèn màu để nghe ḷng ḿnh chớp nháy. Tôi lại vào các cửa
hiệu để chẳng mua ǵ. Bây giờ tôi đă có nhiều bạn bè hơn, đă bớt quạnh hiu hơn
nhưng chiếc chồi non mơ mộng trong hồn tôi đă héo. Nàng Stéphanette đă có ư
trung nhân mà chàng chăn cừu ngô nghê đâu có biết.
Tôi là Rimbaud nửa mùa, chỉ biết làm thơ ca tụng t́nh ḿnh:
Hạt mưa nằm ngủ trong mây
Lửa kia chen chúc ngủ đầy hộp diêm
Mặt trời ngủ gật mỗi đêm
Chân anh ngủ trước nhà em mỗi ngày.
Tôi làm thơ cho chủ nhân của trái tim tôi mà không hề biết trái tim của nàng đă
có người dựng lều hạ trại từ lâu. Chân tôi ngủ trước nhà nàng mỗi ngày nhưng
không biết có một bóng h́nh lẻn vào nhà nàng theo ngả khác.
Ḷng quặn thắt, tôi đi đến rạc cẳng, dật dờ, vô định. Vừa đi tôi vừa tưởng tượng
cảnh nhỏ Quyên mặc áo cưới trắng tinh leo lên xe hoa ngồi cười toe toét bên anh
chồng răng vẩu, mắt toét, mặt dài như mặt ngựa, lại rỗ hoa chằng chịt. Và chắc
chắn anh chàng xấu xí này c̣n mắc thêm tật cà lăm của thằng Hồng Hà. Đáng đời
nhỏ Quyên, đáng đời nó!
Cho đến tận khuya, tôi mới thất thểu xuôi về sông Hàn. Tôi lần ṃ vào nhà, sè sẹ
mở cửa pḥng, nơm nớp sợ bác Đán thức giấc.
Những tứ thơ trào ra theo nỗi buồn chất ngất, nhưng tôi không dám bật đèn ngồi
chép. Tôi leo lên ghế bố, nằm buồn t́nh nhẩm tới nhẩm lui:
Người con gái ấy lấy chồng
Người con trai ấy tần ngần trông theo
Phố phường bữa ấy vắng teo
Trên cành cây ấy lá gieo một ḿnh...