Chương 5:
Ly Ly mặc chiếc áo đầm xanh. Chiếc áo màu ngọc thạch thật đẹp, thật dễ
thương, dưới những lằn xếp ngay ngắn được thêu kèm theo những sợi kim tuyến nhỏ.
Ánh đèn đủ màu bao phủ lấy Ly Ly, di động theo từng bước chân con nhỏ đùa giỡn
trong vườn hoa. Chung quanh Ly Ly như bao phủ những lớp hào quang lóng lánh sáng
ngời. Gió nhân tạo từ nơi chiếc quạt máy được dấu kín một góc làm cho tóc Ly
bồng lên bay bay. Nụ cười làm cho người nh́n mát rượi.
Trước mặt Tâm, Ly Ly đang diễn xuất trong một khung cảnh gia đ́nh: Sau những
ngày tháng lưu lạc, cô bé đă trở lại mái nhà xưa. Khuôn mặt tươi tắn, nụ cười
hồng lên rạng rỡ, không ưu sầu như ngày tháng lưu lạc nữa! Người đàn bà trong
vai mẹ của Ly Ly đưa đôi mắt thật hiền đầy tŕu mến ngồi một bên. Đứa em nhỏ
đang vui chơi với mấy món đồ chơi đắt tiền dưới sàn nhà. Những ngọn đèn sáng rực
được di động phủ tṛn lấy bước chân của Ly Ly. Lần này th́ Ly Ly đang chạy nhảy
trong khu vườn nhiều hoa, có bồn nước xinh xắn nằm giữa khu vườn, xịt lên những
ngọn nước cao. Chung quanh được kết đèn màu lóng lánh, giọt nước như giọt mưa đủ
màu rơi xuống. Đến ngồi chỗ bồn nước, Ly Ly đưa đôi mắt chớp chớp về hướng ông
đạo diễn và giàn máy quay phim. Thằng Phi trong vai anh con nhỏ của Ly Ly đứng
cùng ba má nh́n niềm vui của em gái. Đồi môi hồng nhỏ của Ly Ly đang hát, giọng
ca ngọt và trong veo như giọt nước, vui như tiếng chim kêu buổi sáng trên cành
cao. - "Xin cho tuổi thơ của chúng em đang ở trong một thiên đàng nhỏ, có trời
xanh và thật nhiều mây trắng nhẹ bay. Cuộc đời hôm nay không có cho chúng em một
thiên đàng, chỉ là những bơ vơ, những hận thù, những tuổi thơ như chúng em một
số chết oan, một số chết đi cả tâm hồn thơ v́ những người khác màu da. Chúng em
vừa mở mắt chưa nh́n thấy hết quê hương! Hăy đưa chúng em đi từ phố chợ đến
những tỉnh nhỏ lẻ loi. Từ đường phố lớn đến những con đê ngoằn ngoèo. Từ những
ngôi nhà cao sang trọng, đến những túp lều bỏ hoang. Từ những cảnh hùng vĩ của
đất nước, đến những cảnh điêu tàn. Dạy cho chúng em biết thương những khốn đốn
của quê hương, để viết những lời thơ như ca dao ...". Bản nhạc đoạn cuối cho
cuốn phim được chính Ly Ly hát được quay thật nhiều cảnh, Ly Ly chạy dài trên
băi cát. Băi cát bằng phẳng hằn lên những dấu chân nhỏ buồn, Ly Ly nô đùa trên
sóng biển, sóng ngoài khơi ào vào Ly Ly, những giọt lóng lánh phủ trên người.
Một dốc núi trên những bờ đá phẳng ĺ, ngồi trên đó đưa mắt nh́n trời xa. Tiếng
hát Ly Ly bay lên... bay lên.
.....
Cuộn "băng" thu sẵn giọng hát Ly Ly ở đoạn cuối, mọi người có mặt đổ dồn đôi mắt
thán phục nh́n về phía Ly Ly. Con nhỏ ngoài tài diễn xuất ra c̣n có giọng ca
thật tuyệt vừa đủ để trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Đứng bên cạnh ông đạo diễn,
một tay Tâm t́ lên bàn, đôi mắt không rời những ṿng tṛn đèn sáng ḷa, Ly Ly
đang bay nhảy trong đó như cánh bướm, như một thiên thần nhỏ có đôi cánh mỏng
băng tuyết. Không hiểu sao con nhỏ lại nhiều tài vậy nhỉ? Bảo sao không được
nhiều người mến mộ, đừng nói chi đến số khán giả mà cuốn phim đă hoàn thành
xong. Chính ông đạo diễn c̣n phải gật gù khen. Tâm thấy ông đạo diễn đang nh́n
ḿnh, Tâm nói:
- Con nhỏ ca hay quá hén chú?
Ông đạo diễn chỉ gật đầu không trả lời! Có lẽ v́ câu hỏi của Tâm quá thừa. Vả
lại Tâm cũng biết hỏi chỉ để một ḿnh ḿnh trả lời. Chứ cái ông đạo diễn này mỗi
lần cười hay nói phải biết, trời đang nắng cũng phải mưa ngay!
Đoạn phim đă quay xong xuôi. Tâm biết phận sự của ḿnh giờ phút này không c̣n có
quyền đứng cà rơ nh́n người ta nữa ... Ngọn đèn cần phải được bàn tay của nó đẩy
vào một chỗ cho gọn. Cuộn dây điện phải được quấn lại vừa xít trong những ống
sắt lớn. Những lần trước vừa xong, Tâm chưa dọn dẹp kịp, ông quản lư đă ào ào
lên thấy mà ghét. Không muốn như vậy nữa, Tâm hăng hái đi làm công việc của
ḿnh.
Ly Ly sau khi rửa mặt xong, những nét son phấn cần thiết để làm nổi bật khuôn
mặt Ly đă trôi hết. Vẫn chiếc áo đầm trắng những lần có mặt ở phim trường, con
nhỏ bước đến chỗ ông đạo diễn và thằng Phi cười cười nói nói đủ thứ chuyện. Ở xa
Ly Ly thấy Tâm đang lom khom cắm cúi làm việc. Thằng nhỏ thông minh, hiền lành,
thật thà, nhưng cũng có điều ngộ nghĩnh. Từ hôm thằng nhỏ đến kêu Ly Ly tới phim
trường làm cho Ly Ly để ư đến tính tốt riêng biệt của nó. Ở nơi những người bạn
Ly Ly hiện thời, không ai dược tánh t́nh như Tâm hết! Tụi nó hầu hết con nhà
giàu nên ỷ lại, khinh người. Chúng đến trường để vui đùa với bạn bè hơn để học.
Tâm có nhiều cái mà nhỏ Ly phục hết sức. Làm ở đây nhiều công việc đổ dồn mệt
nhọc, ít khi Ly thấy thằng nhỏ than phiền. Số tiền chỉ vừa đủ nuôi thân h́nh nhỏ
nhoi của nó, đừng nói chi dành dụm một số tiền nho nhỏ để mua quà cho mấy đứa
em, con người chú mai mốt về thăm.
Bỏ đi lại chỗ Tâm, bờ môi con nhỏ như nở ra thật nhiều cánh hoa, những cánh hoa
hồng luôn luôn tươi tắn, tự nhiên. Tiếng Ly Ly ngọt hơn nước nho:
- Xong công việc hết rồ;i hả?
Tâm bổng dưng bối rối, Tâm quên phứt cái mặt thằng Phi đứng ở xa bực dọc nh́n
tới. Tâm u oải:
- C̣n ba mớ dây điện nàyy ngán quá!
- Ngán hả! Để Ly làm ph&ụ cho.
Con gái thời yếu x́u mà đ̣i làm những chuyện nặng nhọc! Như Ly Ly chỉ giỏi diễn
xuất, ca hát, chứ làm sao có thể khum người đưa hai bàn tay mềm mại ra đẩy ống
sắt cho những sợi dây điện quấn vào. Chỉ có những người đă chịu khổ rồi mới làm
được thôi. Tâm nói:
- Công việc này mệt lắmm, Ly làm không được đâu!
Ly Ly lém lỉnh, thật tự nhiên:
- Công việc nào làm không mệtt mà anh nói vậy?! Như Ly đóng phim anh tưởng sướng
và dễ dàng lắm sao? Ḿnh phải làm sao như thiệt một con bé trong truyện phim
ḿnh đóng. Nhiều khi sơ hở một chút phải quay đi quay lại bốn năm lần. Có một
vài đoạn bực quá, Ly muốn phát khóc! C̣n nữa, chưa hết đâu. Những ngọn đèn rọi
vào nóng ran như trưa mùa hè. Khi nào anh được dịp đóng phim như Ly th́ biết hà!
Tất cả cũng đều do nơi ḿnh hết. Chịu khó một chút là qua hết! Ngày trước Ly có
biết ǵ về đóng phim đâu?
Tâm không thể như con nhỏ Ly Ly được, dù ǵ đi nữa con nhỏ cũng là cháu của bà
chủ hăng phim. Bà xuất tiền ra làm phim cho tuổi thơ, ít ra bà cũng nghĩ đến cô
cháu gái của bà có sẵn năng khiếu đó. C̣n Tâm chả ai thấy năng khiếu hay một tài
vặt ǵ th́ làm sao có dịp như Ly Ly nói.
Đứng nh́n Tâm làm một chút, Ly Ly bỗng nói:
- Nè anh, đi chơi biển hôôn?
Hôm qua đi chơi với chú mập một ṿng băi trước. Buổi chiều và đêm xuống lạnh
ghê! Tâm chưa thấy ǵ hay ho hết. Nhưng bầu trời sao trên cao làm cho Tâm nhớ
đến đôi mắt Ly Ly hơn bao giờ. Đôi mắt chớp chớp như v́ sao nào đó thật xa. Đôi
mắt sáng rực như v́ sao nào đó thật gần. Hôm qua Tâm nghĩ nếu hôm nay gặp Ly Ly,
Tâm sẽ kể những v́ sao trên biển cho Ly nghe. Hôm nay v́ sao trên biển đă mất
tăm, và Tâm không nói được ǵ hết. Tâm dừng tay, nói:
- Chưa làm xong mấy của nợ này.
- Làm xong đi hén!
- Ly không về Sàig̣n sao?
- Hôm nay chủ nhật, Ly ngh𓀹 học. Chiều mới về.
Ly bỏ đi, c̣n lại Tâm hớn hở làm những công việc đặc biệt của ḿnh! Không c̣n
thấy ngán đến tận cổ nữa, mà thật nhanh nhẹn. Xong xuôi, Tâm đứng dậy phủi tay
đi dọc trên thềm xi măng ra cổng biệt thự.
Ly Ly đang đứng nói chuyện với thằng Phi. Ly trong bộ đồ tây gọn gàng: chiếc
quần "din" màu trắng, chiếc áo xanh thêu ren tua tủa phủ rộng bên ngoài. Bao giờ
Ly Ly cũng bận những quần áo sang trọng. Thằng Phi cũng bận thế! Chỉ có Tâm độc
nhất chiếc quần din màu cứt ngựa đă sờn đầu gối trắng bạc như bảng phấn lem
luốc. Tâm ngại ngần dừng lại.
Sau cặp kính tṛn to xanh, Ly quay lại:
- À, đi luôn anh!
Tâm lúng túng, không hiểu ḿnh có nên đi hay không?! Thấy Tâm như vậy, Ly thoáng
hiểu tại sao Tâm lúng túng. Phi, và Ly Ly xa cách Tâm quá. Phi và Ly Ly như đứng
gần ngọn đèn màu rực rỡ chớp sáng. C̣n Tâm ngồi một ḿnh trong bóng tối, cái
bóng đen đủi buồn hiu. Cùng một trang lứa với nhau, sao Ly Ly được trời sinh ra
sung sướng vậy không biết? Bên cạnh những sung sướng đó là bao nhiêu thua thiệt
cho người khác. Một Tâm, và nhiều đứa trẻ khác bơ vơ trên những đường phố mà Ly
thường gặp. Trong những vở kịch Ly đóng ở đài truyền h́nh, trong phim đă quay,
biết bao lần Ly đă khóc thật v́ quá xúc động nhân vật khốn khổ, bất hạnh mà Ly
diễn. Nhưng khi rời khỏi máy quay phim, bước xuống sân khấu, người chung quanh
và khán thính giả thấy một Ly khác, một Ly tươi vui như đóa hoa hồng, Ly dễ
thương như một con búp bê đắt tiền, Ly là một chậu hoa được nhiều người chăm
sóc.
Con nhỏ Ly không biết nói sao để rủ Tâm đi, trong khi thằng Phi khỏi cần rủ rê
ǵ hết cũng có mặt theo. Ly hỏi nhỏ:
- Có thằng Phi, anh không đi pphải hôn?
Tâm thấy hănh diện đôi chút! Dù sao đi nữa Ly Ly cũng quí mến ḿnh hơn thằng
Phi. Tâm nên đi để cho thằng Phi biết, Tâm chỉ thua nó v́ cái nghèo, th́ không
ǵ nhục nhă hết. Hồi Tâm c̣n đi học, Tâm nhớ một lần thầy học của ḿnh giảng về
cái nghèo: Người ta cảm thấy nhục nhă và lương tâm cắn rứt khi thua kém xa những
người quanh ta về phương diện tinh thần. Ở học đường chúng ta thua kém bạn bè về
việc học. Ở ngoài đời chúng ta không giúp ích ǵ cho những người chung quanh mà
con hại người, đó là một điều nhục nhă. C̣n thua thiệt về vật chất mà vẫn chịu
đựng sống trong sạch mới là điều đáng quư. Không chần chừ nữa, Tâm nói:
- Đi, th́ đi.
***
Ba đứa bước ra khỏi ngôi biệt thự đi dọc theo những con đường vắng có sườn
núi và gió biển. Mỗi đứa gần như có mỗi niềm vui riêng. Ly vừa đi vừa nhảy nhót
như chú chim vui vừa rời khỏi tổ. Phi rộn ràng đủ thứ chuyện về biển như Cam
Ranh, Nha Trang, Vũng Tàu ... Phi làm như biết thật nhiều. Nhưng thực ra có vài
chỗ Phi chưa đặt chân tới. Nó nghĩ biển th́ chỗ nào cũng như nhau, cũng băi cát
chạy dài cũng bọt sóng lăn tăn, cũng những tàu chiến đậu tít ngoài khơi. Thật
nhiều điều tương tợ, nên Phi không sợ người khác nghe được cho rằng ḿnh nói
xạo. Riêng Tâm, niềm vui khác hơn hai đứa. Thứ nhất không thấy mặt ông quản lư
đă là một niềm vui rồi. Đi chung với những đứa trẻ cùng tuổi thoải mái hơn là đi
chung với chú mập. Người lớn thường tạo ra nhiều điều để cấm con nít đùa giỡn.
Con nít chơi giỡn gần sông, gần biển, người lớn tạo ra ông thủy thần hoặc bà Hà
bá dữ tợn, d́m con nít xuống nước. Mặc dù biết chuyện không có, nhưng Tâm vẫn
thấy ớn ớn làm sao! Thật buồn cho một số tuổi thơ gần biển bị người lớn lường
gạt. Tâm sẽ thoải mái trên cát, được no mắt bởi những sóng nước ào ào và rút ra
xa. Sẽ được dịp nói cho Ly Ly nghe những ngôi sao mọc trên biển đêm qua. Tâm
ngồi hằng giờ đếm không hết. Thương ơi là thương, những ngôi sao đẹp đẽ đó.
Đi một đoạn đường khá xa. Ly dừng lại nh́n hai đứa:
- Bây giờ đi băi trưc hay sau?
Phi:
- Chỗ nào cũng đư𓁓c!
Tâm:
- Băi trước ẹ lắm!! Băi trước quán mọc đầy, không thênh thang, không sạch sẽ như
băi sau. Băi trước có nhiều ông Mỹ trắng, Mỹ đen to lềnh khềnh thấy mà ớn! Không
hiểu những chỗ đẹp và nên thơ như vậy, họ ở chi mà đông quá làm mất đi vẻ đẹp
nên thơ của băi biển. Họ làm như mảnh đất riêng của họ...
Nghe Tâm nói, con nhỏ Ly cười rộn ră:
- Chúng ta đi băi sau, tẩy chaay băi trước.
Con đường nằm cạnh bờ núi, chạy dọc theo băi biển, bên đường có những đụn cát
cao bằng ngôi nhà. Cát biển mềm như bột, để trong ḷng bàn tay chảy xuống những
kẽ ngón tay như nước, những sợi nước khô ran khô rít. Đang đi thấy đụn cát cao,
Ly không nói bỏ chạy lên băi cát. Ly Ly chỉ chạy được đôi ba thước rồi dừng lại
ngồi chống tay xuống băi cát. Mái tóc nghiêng nghiêng đổ dài, nụ cười mím mím.
Phía sau là cát gió thổi làm bằng phẳng. Tâm nghĩ nếu như ḿnh có máy chụp h́nh
sẽ chụp cho Ly Ly những tấm thật hay! Không phải như tấm h́nh mà Tâm thấy được
rọi lớn chưng ở phim trường, tấm nào cũng cười tươi, bán thân hoặc nghiêng
người. Cái nét cứng ngắc của ông thợ chụp h́nh nào đó bắt buộc phải như thế, Tâm
thấy không được tự nhiên.
Tâm đưa mắt nh́n chỗ Ly Ly nói lớn:
- Phải chi có máy chụp h́nh, chắc chụp Ly nhiều tấm h́nh hay.
Nghe nói vậy, Ly bỏ chạy xuống dốc cát, mở cái túi xách nhỏ đang đeo bên ḿnh:
- Có đây nè.
Đưa cho Tâm. Ly Ly chỉ cách chụp. Chiếc máy nhỏ nhắn dễ thương thật gọn tay. Phi
đứng bên cạnh Tâm thấy vậy nói:
- Có biết chụp hôn đó?
- Máy này chụp không khó! Lấyy h́nh ảnh đủ là có thể chụp được.
Phi:
- Thằng này mà biết cái ǵ!
- Ly lên lại chỗ cũ i.
Trong khung kính nhỏ màu tím, tóc Ly bay bay, thân h́nh như đang di động trên sa
mạc. Từng dấu chân đè lún xuống thảm cát mềm, từng dấu chân kéo lê một đường dài
sau lưng. Một khung h́nh nổi bật trong ống kính, Tâm vội vàng bấm máy lia lịa.
Lên đến chỗ cũ, Ly ngồi xuống, khuôn mặt hướng về Tâm nhoản miệng cười dễ thương
hơn bao giờ. Không tự nhiên cho lắm! Tâm nghĩ như thế, dù cái cười của con nhỏ
trước mặt làm cho Tâm thấy ḿnh chợt bềnh bồng trên mây, chứ không phải trên
cát.
Tâm:
- Cười vừa vừa thôôi.
- Vậy chứ phải cư&ời làm sao?
- Cười mím mím.
- Cười chi mà khó cưi quá! Chụp đại đi!
- Hỏng được, Ly c#432;ời lại coi có giống khi năy không?
Ly Ly cười thầm trong bụng. Điệu bộ của Tâm không khác chi ông đạo diễn đứng
trước ống kính, cứ bắt nạt mấy tài tử diễn xuất đủ điều. Ly chỉ chụp h́nh cho
vui vậy thôi, chứ đâu phải đóng một đoạn phim mà ông đạo diễn tí hon Tâm bắt
chẹt dữ vậy.
Con nhỏ thấy tức tức. Cái mặt đang tươi bỗng sa sầm xuống, đứng lên:
- Thôi hỏng thèm chụp na đâu.
- Sao vậy?
Tâm hỏi, cái mặt con nhỏ Ly trông càng tức cười hơn:
- Hỏng sao hết á, nhưng không muốn chụp nữa!
Vẫn chưa buông máy ra, Tâm nh́n thấy khuôn mặt con nhỏ phụng phịu trong ống
kính. Phải chụp con nhỏ tấm h́nh này c̣n hay, c̣n dễ thương gấp mấy lần miệng
con nhỏ cười toe. Nhanh nhẹn, Tâm bấm mấy "bô" một lượt. Bước đến chỗ Tâm, Ly
nói:
- Bây giờ mà chụp làm chi n#7919;a?
- Bữa nào Ly rửa ra coi, h́nhh chụp hay lắm!
Năy giờ Phi đứng ngoài ŕa, thằng nhỏ khó chịu không tả được, được dịp xen vô:
- Đă nói với Ly rồi! Th&ằng này mà biết cái ǵ mà chụp với không chụp! Bữa nào
rửa coi th́ biết. Hư phim hết chứ c̣n ǵ! Trong khi mặt người ta đang cười,
không chụp, lại chụp cái quỷ ǵ đâu không hà.
Tâm trả máy lại cho Ly Ly:
- Tôi không biết chụp, thôi &đưa cho thằng Phi chụp đi. Ly cầm lấy máy, mặt con
nhỏ quạu quọ:
- Anh hỏng chụp thi tôi ch𓁕p chứ hỏng đưa cho ai hết á!
- Thằng Phi biết rành hơ;n mà.
Tưởng Tâm nói vậy có ư chọc tức ḿnh, Phi hằn học xấn lại chỗ Tâm:
- Nói th́ nói. Không đượcc nói móc ai nghe mày?
- Nói mày hơn tao là nói móc sao?
Từ trước tới giờ Tâm đă nhịn Phi nhiều lắm rồi. Lần này th́ không thể để cho Phi
lớn hơn được nữa! Phải cho nó biết nó không hơn ǵ Tâm. Nh́n thẳng vào Phi, Tâm
trừng trừng:
- C̣n mày biết cái ǵ?
- Ít ra cũng hơn mày ở chhỗ không phải là thằng sai vặt.
Thằng Phi, con trai ǵ mà đanh đá như con gái. Con trai ǵ mà cái miệng cứ lải
nhải như mấy đứa con gái. Con trai phải ít nói, và làm nhiều, chứ không thể nói
nhiều mà làm ít được. Thằng Phi chỉ có tài nói như con gái. Tâm biết ḿnh không
thể nói hơn được, chỉ đưa mắt cười khẩy.
Ly cứ nghe Phi khiêu khích Tâm hoài, xoay qua Phi mặt nhăn nhó:
- Thôi, nói chi mà nói hoài vậy? Ḿ́nh phải biết điều một chút chứ! Người ta
không nói ǵ đến ḿnh th́ ḿnh cũng đừng nói ǵ đến người ta.
Phi tức lắm. H́nh như con nhỏ bao giờ cũng muốn bênh cho Tâm, c̣n Phi, con nhỏ
cứ cay cú xỏn xẻn hoài.
Phi:
- Thằng sai vặt này là cái ǵ́ mà Ly cứ bênh nó hoài vậy?
Lần này Tâm không nhịn được nữa, khuôn mặt thằng nhỏ đanh lại nh́n Phi:
- Cấm mày nói với tao nhტ vậy nữa!
- Tao nói rồi mày làm ǵ hôn?
Tâm thách:
- Nói đi.
Thằng nhỏ sẽ dám làm ǵ ḿnh, Phi nghĩ vậy nên nói lớn.
- Thằng sai vặt.
Lẹ làng, Tâm sấn tới thụi mạnh vào bụng Phi. Không ngờ câu chuyện xảy ra như
vậy, Phi lănh đủ. Ôm bụng nhăn nhó. Nhưng Phi đâu có thể chịu thua Tâm như vậy
được, con nhỏ Ly Ly sẽ cười nó và nói: Chỉ có cái miệng không chứ chả làm được
ǵ! Không chậm trể một giây phút nhỏ, Phi phóng tới ôm ngang lưng Tâm, một tay
thụi vào lưng vào mặt. Tâm mất thăng bằng ngă nhoài xuống băi cát kéo theo luôn
cả Phi. Hai đứa quần thảo lăn tṛn trên băi cát.
Đứng ngoài, Ly sợ quá, mặt con nhỏ tái xanh không một chút máu. Nh́n quanh quất
không có ai để gỡ hai đứa ra. Một bên v́ tự ái phải có đúng chỗ. Một bên thấy
không thể thua thằng mà hằng ngày ḿnh coi thường không ra quái ǵ! Ly quưnh
quáng:
- Buông ra anh Tâm ơi!
Bỏ thằng Phi ra, Tâm đứng lên phủi cát bám víu trên ḿnh. Tâm không nói ǵ,
trong khi thằng Phi đứng bên cạnh nó hầm hè như con chó dại. Tâm bỏ đi về hăng
phim, nó không muốn đi chơi biển nữa! Như thế cũng đủ lắm rồi! Từ đây thằng Phi
sẽ không khinh thường nó nữa!
Ly đứng yên đưa mắt bỡ ngỡ nh́n theo Tâm, cái bóng nhỏ buồn của nó khuất sau một
triền cát.