Chương 6:
Tâm đă lănh lương tháng này xong, như lời ông quản lư hứa. Tâm được thêm một
số tiền nhỏ nữa. Số tiền không đáng là bao, nhưng với Tâm là tất cả niềm vui và
hănh diện. Tâm cũng làm việc được ra tiền nuôi sống ḿnh như ai. Tâm không cần
phải ngửa tay xin ḷng nhân ái của người chung quanh để được sống. Có lần chú
mập nói với Tâm: "Ḿnh phải tự tin vào ḿnh hơn ai hết, đừng ngồi chờ đợi ḷng
nhân ái của thiên hạ! Tấm áo nào cũng có bề trái của nó. Đôi khi bề trái của
ḷng nhân từ là vụ lợi, keo kiệt, bủn xỉn.". Niềm vui và niềm hănh diện chưa đến
với Tâm trọn vẹn th́ ông quản lư đă đưa cây kéo cắt ngang niềm vui đó. Ông bảo:
Từ nay Tâm không c̣n được làm trong phim trường này nữa. Tâm cứng đầu cứng cổ,
chỉ biết đánh lộn chứ không làm được việc ǵ nên thân. Cái lư do ông quản lư
đuổi Tâm không cho làm nữa thật dể hiu. Ông nghe lời thằng Hoàng Phi, v́ Tâm
đánh nó hôm quay phim ở Vũng Tàu. Tâm nghĩ thật ra đâu có lỗi ǵ để ông quản lư
xử ức Tâm như vậy?! Phải chi có con nhỏ Ly Ly ở đây hay chú mập. Hai người sẽ
bênh vực cho Tâm. Nhưng chú mập c̣n một vài công việc ở ngoài Vũng Tàu chưa
xong. Ly Ly thi mấy hôm nay không thấy đến phim trường nữa. Có lẽ cuốn phim đă
quay xong, con nhỏ cần nghĩ một thời gian để chuẩn bị cho cuốn phim khác.
Không c̣n làm ở đây nữa, Tâm phải đi đâu? Về đâu? Máng cái túi xách nhỏ lên vai,
trong túi xách vỏn vẹn hai bộ đồ cũ và một vài món quà Tâm mua về cho mấy em:
Một cây bút máy cho thằng Hạo, một hộp chỉ màu thêu đan cho con nhỏ Loan, c̣n
con búp bê cao su cho bé Duyên. Những món quà thật nhỏ không đáng là bao, nhưng
nó đổi bằng tất cả sự khổ nhọc của ḿnh, Tâm tin chắc mấy đứa em sẽ mừng ghê
lắm. Bước chậm ngang sân quay phim của phim trường, Tâm dừng lại đôi phút. Nh́n
những tấm phông chất chồng lên nhau, giàn đèn nằm im buồn không rọi sáng như hôm
nào Tâm đứng bên cạnh nó, nh́n cái bóng Ly Ly xoay tṛn, nhẹ bước chân di chuyển
trong ánh sáng rực rỡ muôn màu. Đôi mắt sáng như hai ngôi sao và bờ môi tươi như
nụ hoa hồng nhiều cánh ... Bây giờ phim trường vắng ngắt không ai để Tâm từ giă.
Tâm nhớ đến chú mập vui tính, tốt bụng. Ly Ly thật dễ thương. Cúi gầm mặt, Tâm
bước mau ra khỏi phim trường. Xóm cũ hiện ra trước mặt, Tâm đi chậm lại, đôi mắt
thả dài trong ngơ nhỏ hút xa. Con ngơ này mấy tháng trước Tâm bỏ nhà chú ra đi
không một ai hay biết. Bước chân dẫm đi trên những viên đá buồn ri. Bây trở về
cũng bước chân đó, nhưng vui hơn, hănh diện hơn. Bộ đồ mới, đôi giầy mới, một số
tiền nhỏ và những món quà cho mấy em. Chắc chú thiếm của Tâm sẽ không la rầy như
ngày trước nữa, mà nh́n Tâm bằng đôi mắt thương yêu. Mải nghĩ bâng quơ, Tâm dừng
lại trước nhà chú lúc nào không hay.
- A! Anh Tâm về!
Tiếng con nhỏ Loan trong trẻo từ trong nhà vang ra. Tâm vui sướng nở to nụ cười.
Thằng Hạo đang nằm chống cẳng trên giường ôm tập học, nghe vậy, vội quăng vèo
quyển tập qua một bên, bỏ chạy ra đứng sửng ngay ngưỡng cửa. Nén tiếng kêu lớn
sắp sửa bung ra khỏi miệng, nói thật nhỏ không dấu hết sự bỡ ngỡ:
- Anh đi đâu về vậyy?
Bước vào nhà, Tâm quăng cái túi sách xuống giường. Tâm thấy ḿnh lớn hẳn ra v́
đôi mắt thán phục của mấy em. Tâm hỏi thằng Hạo:
- Chú, thiếm không có ở nhà hhở?
Hạo chưa kịp nói, nhỏ Loan đă nhanh nhẹn:
- Má đi khui hụi ở nhà bbà Bảy, c̣n ba đi làm chưa về.
Bé Duyên đang ngồi một ḿnh trên giường đưa đôi mắt thao láo nh́n Tâm, miệng ph́
ph́ bọt nước miếng. Bước lại chỗ con bé, Tâm bồng nó lên tay. Con nhỏ đang bập
bẹ nói, nên làm mưa làm gió hoài. Mấy tháng trước, con bé cứ nhè nhè tối ngày,
Tâm không được đi đâu chơi hết v́ phải ngồi canh vơng của nó ru hoài. Có lần tức
quá Tâm đưa tay nhéo vào chân cho con nín, nhưng chỉ làm nó khóc thét lên thêm
mà thôi. Bé Duyên đưa cái răng sữa và hai má núm đồng tiền tṛn vo. Chợt nhớ
những món quà mua cho mấy em, Tâm bước đến cái túi sách mở ra:
- Cho bé Duyên con búp bê bằng cao su nè. Bây giờ anh không có tiền nhiều, Duyên
chơi tạm vậy, khi nào có tiền nhiều, anh sẽ mua cho một con búp bê khác hách
hơn! Nó biết khóc, biết cười như bé Duyên vậy. C̣n nữa, nè thằng Hạo cây viết
máy, con nhỏ Loan hộp thêu đan.
Trong mấy đứa, có mỗi ḿnh Hạo mừng hơn hết, cầm cây viết máy cứ ngắm nghía
hoài. Nó thấy người anh chú bác của nó hách không chê được. Anh Tâm không cù lần
như ngày trước ba má nó thường mắng mỏ. Ở trong xóm này Hạo thường thấy nhiều
đứa nhỏ bỏ nhà đi, mặc dù chúng được ba mẹ nuôi cho ăn, đi học đàng hoàng. Bỏ
nhà đi, nhưng chúng không hách như anh Tâm trở về với quần áo mới và có quà để
tặng tụi nó thiệt là bảnh! C̣n mấy đứa ở đây trở về với một thân h́nh tiều tụy
rách rưới. Hạo muốn biết anh ḿnh ra đi rồi làm ǵ để sống, nó lặp lại câu hỏi
đầu:
- Anh đi làm đâu về v𓐅y? Có xa đây lắm không?
Thằng Hạo hỏi vồn vă, đôi mắt nó nh́n Tâm phục lăn ra.
Tâm nghe vui vui nói:
- Anh làm cho một hăng phim, nhწng bây giờ th́ ...
Tâm muốn nói bây giờ th́ thất nghiệp rồi, nhưng sao Tâm thấy ríu ríu ở đầu lưỡi
và bỏ lửng câu nói.
Con nhỏ Loan hằng đêm thường bồng em đi coi ké ti vi nhà hàng xóm. Đứng ngoài
cửa sổ nh́n vào những tuồng cải lương, những vở kịch, nó thấy người ta diễn sao
mà hay chi lạ. Con nhỏ Loan mơ ước lớn lên sẽ làm cái nghề đó! Mọi người nh́n nó
với đôi mắt phục lăn ra. Có những buổi trưa cả nhà ngủ ngon, Loan bỏ ra sau hè,
con bé cố nhớ lại điệu bộ của một vài cô ca sĩ hát trên ti vi và làm theo. Nhỏ
Loan thường nh́n quanh quất xem có ai thấy ḿnh không? Ai mà thấy chắt con bé
quê chết được ... Bây giờ nghe anh nói làm hăng phim, con nhỏ Loan tṛn xoe đôi
mắt thán phục:
- Người ta có đem anh lênn chiếu ở ti vi không?
- Không, chỗ anh làm ngưi ta chỉ đem chiếu ngoài rạp hát lớn thôi.
- Anh có mặt ở trong phim ࣡ó không?
- Không!
- Vậy chứ anh làm ǵ ở hăng phim?
- Người ta sai cái ǵ, anh làmm cái đó.
Hạo và con nhỏ Loan bu quanh Tâm hỏi đủ thứ chuyện, dưới mắt chúng, Tâm là một
người hiểu biết nhiều. Không hiểu biết nhiều sao được, trong khi Tâm kể những
nơi chốn mà chúng chưa bao giờ đặt chân tới được như Nha Trang, Vũng Tàu ... Thí
dụ Tâm có kể xạo đi nữa, chúng vẫn khoái nghe như thường. Tâm không quên kể
chuyện con nhỏ Ly Ly dễ thương, chú mập tốt bụng, ông quản lư thấy ghét, thằng
Phi khinh người. Mải mê kể cho đến khi thiếm của Tâm đi khui hụi về. Tâm quên
hết khuôn mặt của bà đăm đăm ganh ghét, Tâm quên luôn những lời xỉa xói của
thiếm ngày nào. Đứng ngang bực cửa, Tâm nói nhỏ:
- Thưa thiếm, con mới v&ề.
Một thoáng nh́n Tâm, bà bỏ đi thẳng ra phía sau nhà. Lặng người, Tâm đứng chôn
chân, người mệt mỏi dựa vào thành cửa. Thiếm c̣n ghét ḿnh như vậy sao? C̣n chú?
Dù ǵ đi nữa chú cũng thương Tâm. Những ngày c̣n nhỏ, Tâm thường cầm quyển vần
đọc ê a: "Mất cha c̣n chú, mất mẹ bám vú d́!". Ngày lớn khôn, gia đ́nh Tâm chết
trọn, nhà cửa bị lửa, đạn làm tan nát! Tâm lạc loài một ḿnh. Nhưng Tâm c̣n chú.
Đến trưa, chú đi làm về, mấy đứa em chạy ào ra mừng. Chúng đem khoe những ǵ Tâm
cho. Tâm muốn chạy lại như mấy đứa em ôm chầm lấy chú, nhưng sao Tâm vẫn đứng xa
yên lặng.
Ngang chỗ Tâm đứng, chú đưa mắt nh́n. Tâm thấy sự ngạc nhiên đầy trong mắt chú,
giọng chú khô ran:
- Về hồi nào đó mậ;y?
- Dạ con mới về khi sánng chú!
- Tao tưởng mày chết ࣡âu rồi chứ?
Câu nói của chú thật thản nhiên, Tâm nghe như hai bàn tay lạnh ngâm xuống thau
nước đá tê buốt.
Tâm ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng vương buồn:
- Thưa chú con đi làm.
Chú cười cười như không tin lời nói của Tâm. Ông bước vào nhà quăng cái nón đang
đội ở đầu xuống giường, quay lại nh́n Tâm:
- Mày th́ nghề ngỗng ǵ mà nggười ta mướn. Có đi lang thang đầu đường xó chợ làm
những nghề mất dạy như bao đứa trẻ khác đầy dẫy ở những đường phố lớn. Người ta
có mướn đi làm đi nữa, cũng mướn những đứa khôn ngoan, chứ ngu đần như mày ai
mướn?
- Con làm ở một hăng phim.
- Dạ con ở luôn tại hănng.
Những lời của chú hỏi và những lời Tâm đáp gần giống như kẻ xa lạ nào Tâm gặp
trên đường qua loa vài câu chuyện nhạt nhẽo rồi thôi. Tâm muốn nói thật nhiều
với chú như người con ngồi thủ thỉ bên người cha, như người cha thích nghe giọng
bé bỏng, vụng dại của đứa con. Tâm muốn nói với chú, Tâm không chui rúc trong
một xó xỉnh nào, Tâm không chết bờ, chết bụi, không lang thang đầu đường xó chợ,
Tâm khác xa những đứa trẻ mà chú thường gặp: đứng ngoắc ngoắc những người ngoại
quốc dẫn mối chỉ đường ǵ đó ... hoặc chạy theo những xe rác Mỹ hy vọng t́m một
chút đồ thừa ở trong đó. Tâm không đứng lấm lét nh́n người xuôi ngược trên đường
chờ cơ hội thuận tiện để lấy của người khác vụt chạy, hoặc bỡ ngỡ buồn ngửa tay
xin ḷng nhân ái của thiên hạ từng đồng, từng cắc để được sống. Chú đâu hiểu Tâm
đă đổi cái sức bé nhỏ vác những tấm phông, đẩy những ngọn đèn to lớn ngày ngày
để được người ta trả lương hàng tháng! Phải làm việc quần quật để không thấy hèn
hạ. Tâm như cọng lau bé nhỏ không nơi nương tựa, tự cố gắng đứng một ḿnh. Ngày
trước chú, thiếm nói Tâm chỉ biết ăn và phá của. Bây giờ Tâm phải mạnh bạo, hănh
diện với chú là Tâm làm được việc.
Không biết chú có tin lời của Tâm hay không? Ngẫm nghĩ một chút, giọng chú trầm
xuống:
- Ừ, thôi ráng làm mà sống. KKhông ai nuôi cho khôn lớn đâu. Cháu bây giờ không
c̣n ai, chỉ mỗi ḿnh chú. Nhưng chú phải lo cho mấy em và sự eo hẹp của gia
đ́nh, nên đành chịu.
Tâm cúi gầm mặt xuống đất. Về đây thăm chú thiếm và mấy em lần này, Tâm không
biết phải đi đâu nữa?! Tâm không muốn nói với chú chỗ làm cũ Tâm không thể làm
được nữa. Ngày mai ngày mốt số tiền nhỏ Tâm kiếm được phải dè xẻn từng đồng từng
cắc để đi đây đó t́m kiếm việc làm khác. Không riêng ǵ hăng phim của bà Sương
Nguyệt, hiện nay có thật nhiều hăng phim cũng cần người sai vặt. Tâm tin ḿnh sẽ
xin được việc làm và lâu lâu lại về thăm chú như hôm nay. Chú, thiếm nói sao th́
nói, miễn sao Tâm biết được chú thương Tâm là đủ lắm rồi.
Từ hôm có Tâm về trong nhà chú thiếm vẫn thường hục hặc luôn. Chú ít nói đến Tâm
như ngày trước, nhưng c̣n thiếm. Bà thường nói xa, nói gần với chú trong mỗi bữa
ăn. Tâm dư sức để hiểu được những lời của thiếm muốn ám chỉ đến ai. Không lư
thiếm ám chỉ đến con chó con mèo nhà hàng xóm đến ăn cơm thừa, canh cặn. Những
bữa cơm nhạt thết, Tâm thường ngưng đũa bất chợt, nghèn nghẹn ở cổ, nước mắt
muốn trào ra, nhưng Tâm cố quơ lua vài miếng, rồi bỏ đi nơi khác. Đôi lúc Tâm có
ư nghĩ bỏ đi luôn, không bao giờ trở về ngôi nhà chú thiếm nữa. Ư nghĩ này chỉ
thoáng qua rồi thôi không c̣n ǵ.
Buổi tối, Tâm ngồi một ḿnh trước hiên nhà, dựa lưng vào thềm cửa, đôi mắt thả
xuôi về ngơ tít xa. Ánh đèn của những ngôi nhà kế cận đă ch́m lỉm từ lâu. Tất cả
mọi người đều ngủ ngon giấc. Những đứa nhỏ trạc bằng tuổi Tâm, sung sướng trong
những tấm chăn êm ấm bên cạnh người thân. Tâm nhớ ba má, Tâm nhớ mấy em, Tâm nhớ
khu xóm ngày xưa có những thằng bạn nhỏ vui đùa trên đường tan học, ganh đua
từng mỗi kỳ thi. Chỉ c̣n một thoáng chốc, tất cả đều lùi xa hết. Phải chi chiến
tranh đừng lan tràn đến khu xóm của Tâm, th́ giờ phút này Tâm đâu ngồi một ḿnh
buồn bă như thế này. Có một lần Tâm trở về khu xóm đó, khu xóm lạ quắc, lạ queo!
Những mái nhà tranh vách cán, những mái tôn san sát ngày xưa, bây giờ thế vào đó
những ngôi nhà cao đồ sộ. Tâm phân vân đứng trước thềm nhà cũ bây giờ đă đổi
chủ. Một ngôi nhà đúc hai từng dựng lên, có cửa sắt đóng kín. Một vài người lạ
đưa mắt nh́n Tâm, thoáng một chút ngạc nhiên, chút ngờ vực. Họ đâu biết rằng,
nơi khoảng đất này bao nhiêu mái nhà đă bốc cháy, bao nhiêu vách ván đă ngă
xuống, bao nhiêu người đă chết v́ đạn, v́ lửa??! Ba má Tâm và mấy em! Lần nào
trở về đứng trước thềm nhà cũ, Tâm cũng dấu đi giọt nước mắt đoanh tṛng, và đôi
chân như bị chôn sâu xuống đất. Một vài tiếng động nhỏ sau lưng, Tâm quay lại.
Thằng Hạo từ nhà trong bước ra, đi lại cạnh chỗ Tâm ngồi xuống. Trong khoảng tối
nhá nhem, nó nh́n Tâm thật lâu, người anh họ chỉ lớn hơn nó một vài tuổi, mà đă
chịu quá nhiều buồn khổ! Trong khi ba má nó không thương hại lại c̣n hất hủi.
Trong khoảng đêm, hai đứa nhỏ không nói ǵ với nhau, nhưng gần có chung một nỗi
buồn. Một lúc lâu, giọng Tâm sâu hút:
- Sao Hạo chưa đi ng?
- Thấy anh ngồi một ḿnnh buồn, ra ngồi với anh cho vui.
Tâm yên lặng nh́n khoảng trống nhỏ trước hiên nhà, một mảnh trời nhỏ có vài ngôi
sao chi chít. Tâm nhớ đến những ngôi sao trên biển hôm nào ngồi bên chú mập.
Ḷng tốt bụng chú đă hứa khi quay phim xong, trở về Sài G̣n chú sẽ cho Tâm đi
học. À, hôm nay có lẽ chú trở về Sài G̣n rồi. Mai Tâm phải đến phim trường t́m
chú ấy xem sao? Biết đâu chú sẽ kiếm dùm cho Tâm làm những công việc khác, Tâm
xoay sang nh́n Hạo:
- Mai anh đi.
- Chừng bao lâu anh về thm tụi em!
- Có lẽ lâu lắm!
- Anh không về thăm ngôi nhà ccũ của anh sao?
- Bây giờ thành nhà của ngᅐời khác rồi!
Hạo đưa mắt nh́n ra con ngơ hẻm tối đen, giọng thật buồn:
- Em muốn thức với anh cho đến sáng ... v́ mai anh đi rồi!