Ngôi Trường Mọi Khi

Phần 10

Chương 37:

Tất nhiên, một bậc thiên tài như Bắp Rang mà học hành lẹt đẹt là chuyện quá đỗi khó tin.

Cho nên nhỏ Cọng Rơm mới há hốc miệng.

Mà không chỉ Cọng Rơm, trước một nghịch lý như thế, ai không có miệng thì thôi, đã có miệng bắt buộc phải há hốc.

Bạn cũng thế. Mà các bạn của bạn cũng thế.

Năm lớp sáu, phải cố lắm thằng Bắp Rang mới lên lớp bảy.

Năm Lớp bảy, phải cố lắm nó mới lên lớp tám.

Năm lớp tám, phải cố lắm nó mới lên được lớp chín.

Và năm lớp chín, phải cố lắm nó mới lên lớp mười.

Lạ một điều, mặc dù học kém như thế, thằng Bắp Rang bao giờ cũng kiếm đủ số điểm cần thiết vào phút chót để không bị rơi vào danh sách những học sinh ở lại lớp.

Ðó phải chăng là bí quyết của một đứa vừa thông minh lại vừa dốt đặc?

Hơn bốn năm trời, màn bí mật vẫn bao phủ quanh thằng Bắp Rang.

Nói hơn bốn năm trời mà không nói năm năm trời, bởi vì cách đây mấy ngày nhỏ Hột Mít đã tình cờ khám phá ra bí mật của thiên tài Bắp Rang.

Hột Mít là học sinh khá, Bắp Rang là học sinh yếu. Ở trong lớp, Hột Mit ngồi kế Bắp Rang. Nghĩa là học sinh khá ngồi kế học sinh yếu.

Hôm đó, đang làm bài tập vật lý, học sinh khá bỗng quên mất công thức tính lực hấp dẫn, ngoảnh qua thấy học sinh yếu ngồi viết ro ro, bèn hỏi:

- Bắp Rang, nhớ công thức không?

- Nhớ.

- Ðọc nghe coi.

Bắp Rang đọc.

Làm xong, vẫn chưa yên tâm, học sinh khá lại day qua:

- Ðáp số là 507,2N đúng không?

- Sai rồi. Ðáp số là 490,5N.

- Hột Mít nhìn vào bài tập, nhíu mày cộng cộng trừ trừ nhân nhân chia chia. Dò tới dò lui một hồi, phát hiện ra mình tính nhầm, học sinh khá phục học sinh yếu quá xá. Ngạc nhiên nữa:

- Chà, bữa nay chịu học bài quá ta!

Ðược khen, học sinh yếu tỉnh bơ, chẳng tỏ vẻ gì sung suớng. Chỉ cười cười, y như thể ta đây tuy giỏi giang nhưng khiêm tốn lắm.

Nhưng lúc đó Hột Mít chỉ ngạc nhiên sơ sơ. Ðến hôm cô giáo phát bài tập ra nó mới ngạc nhiên không để đâu cho hết.

Vì trong khi bài của nó được mười điểm, bài của thằng Bắp Rang chỉ có bốn điểm.

Nó giật bài làm của Bắp Rang, tò mò xem và bật ngửa khi thấy đáp số trong bài của thằng này sai bét.

- Ủa, sao bạn lại ra đáp số này?

- Ừ.

- Ừ là sao? - Hột Mít ngẩn tò te - Hôm trước, bạn ra đáp số đúng mà.

Bắp Rang gãi đầu, ấp úng:

- Nhưng sau đó tôi sợ sai, nên làm lại.

Lời giải thích của Bắp Rang nghe khó tin quá. Nhưng cũng khó bắt bẻ quá.

Hột Mít ôm mối thắc mắc chạy đi tìm tụi bạn:

- Nè, có chuyện lạ lắm!

- Chuyện gì thế? – Tóc Ngắn nhấp nhổm hỏi.

- Chuyện của Bắp Rang.

Kiếng Cận chớp mắt:

- Bắp Rang sao?

Hột Mít tuyên bố bằng giọng nghiêm trọng:

- Nó cố ý học dốt!

Cụm từ “cố ý học dốt” chưa đứa nào từng nghe qua. Nên mặt đứa nào cũng tròn xoe kinh ngạc.

Hạt Tiêu kêu lên:

- Làm gì có chuyện đó!

Hột Mít hừ mũi:

- Thế mà có đấy.

Bạn không tin:

- Bằng chứng đâu?

Hột Mít chỉ tay vào ngực mình:

- Ðây!

Chương 38:

Bây giờ thì tất cả đều trợn mắt.

Tiết lộ của Hột Mít về bài tập vật lý của thằng Bắp Rang khiến cả bọn không hiểu ra làm sao.

Kiếng Cận đẩy kiếng cận:

- Khó tin quá!

Ria Mép vân vê ria mép:

- Quá khó tin!

- Ừ! - Bạn nói - Chả ai lại muốn học dốt bao giờ.

Tóc Ngắn đồng tình:

- Tóc Bím nói đúng. Thích học dốt thì ở nhà quách, tới lớp làm gì.

Hạt Tiêu nhìn Hột Mít:

- Hay bạn nhầm?

- Nhầm sao được mà nhầm! - Hột Mít gân cổ - Chính miệng nó đọc đáp số cho mình viết ra chứ đâu!

Trong bọn, chỉ có Răng Chuột là tin vào nhận xét của Hột Mít:

- Tôi cũng nghĩ như Hột Mít. Một đứa như Bắp Rang không thể nào học kém được.

Hạt Tiêu ngó Ria Mép:

- Bạn chơi thân với Bắp Rang hỏi nó coi!

Ria Mép lắc đầu:

- Nếu quả thật có chuyện kỳ quặc như vậy thì thằng Bắp Rang không bao giờ hé môi đâu.

- Vậy làm sao giờ?

- Có một cách.

Bảy cái đầu chồm tới trước:

- Cách gì?

- Nhờ thằng Mặt Mụn.

Hột Mít nhảy dựng:

- Lại Mặt Mụn! Chuyện lần trước nó chẳng đã làm hỏng bét bè be đó sao?

Ria Mép thở dài:

- Nhưng không nhờ nó thì chẳng biết nhờ ai.

Rồi quay sang Hạt Tiêu, Ria Mép nháy mắt:

- Hạt Tiêu há?

Cả bọn đều biết Ria Mép trêu Hạt Tiêu. Tưởng Hạt Tiêu mắc cỡ, không ngờ nó tỉnh khô:

- Cần thì cứ nhờ. Bây giờ lớp mình nhờ chuyện gì mà Mặt Mụn chẳng làm.

Tóc Ngắn nheo mắt:

- Chắc không đó?

- Sao không chắc? – Hạt Tiêu cười hì hì - Mặt Mụn đang định đăng ký làm rể lớp mình mà!

Câu nói của Hạt Tiêu khiến cả bọn nhìn nhau ngẩn ngơ. Biết là Hạt Tiêu thừa bản lĩnh, nhưng không đứa nào nghĩ nhỏ Hạt Tiêu nói về mối quan hệ giữa nó và thằng Mặt Mụn bằng thái độ tỉnh rụi như vậy.

Ria Mép ngửa mặt lên trời:

- Yêu quái! Yêu quái, bà con ơi!

Chương 39:

Hai ngày trước khi lớp bạn làm bài tập kiểm tra môn hình học, Mặt Mụn ôm tập lò dò đi tới nhà Bắp Rang.

- Ði đâu đây? - Bắp Rang hỏi.

- Hỏi mày cái này chút.

Vừa nói Mặt Mụn vừa bày tập ra bàn.

- Toán hở? - Bắp Rang nhướn mắt.

Mặt Mụn chỉ tay vào tập:

- Có bài tập về vectơ khó quá.

- Sao mày không hỏi những đứa khác?

Mặt Mụn tặc lưỡi:

- Mắc cỡ lắm!

Bắp Rang cúi đầu đọc đề, chẳng nghi ngờ gì. Tại nó học yếu nhưng thằng Mặt Mụn còn yếu hơn. Năm ngoái, nó đứng gần bét lớp, nhưng ngoảnh cổ nhìn lại, vẫn thấy thằng Mặt Mụn đứng chình ình sau lưng. Suốt cả năm trời như vậy.

Ðọc đề xong, Bắp Rang lấy viết ra cặm cụi giải. Bài toán có năm câu hỏi, Bắp Rang giải không tới mười lăm phút.

Giải xong, nó đẩy tờ giấy về phía Mặt Mụn:

- Xong rồi nè.

Mặt Mụn ngoẹo cổ nhìn vào bài làm:

- Ðúng không đó mày?

- Không biết! - Bắp Rang nhún vai – Nhưng điều này thì tao biết.

- Ðiều gì?

Bắp Rang vỗ vai bạn:

- Mày sẽ được điểm mười.

Mặt Mụn ngước lên, mắt dán chặt vào mặt Bắp Rang:

- Dạo này mày học tiến bộ quá há?

- Tiến bộ quái gì! - Bắp Rang cười khì khì – Bài này cô giáo tao vừa giải trên lớp xong.

Ðó là Bắp Rang bịa. Hai ngày sau, lớp nó mới làm tới bài này.

Tất nhiên, khi ngày đó tới, Bắp Rang giải ro ro.

Nhưng nó chỉ giải có ba câu trên. Hai câu sau nó bỏ giấy trắng.

Ra chơi, Hột Mít hỏi:

- Khi nãy làm bài được không Bắp Rang?

- Tàm tạm.

- Tàm tạm là sao?

- Tôi làm được có phân nửa hà.

- Vậy là khá rồi.

Hột Mít gật gù nhận xét và quay mặt đi. Bắp Rang không biết khi quay đi như vậy, lớp trưởng Hột Mít đang nghiến răng ken két.

Ngay sau đó, Hột Mít kể lại cho Bảnh Trai, Ria Mép, Răng Chuột, Hạt Tiêu, Tóc Ngắn, Kiếng Cận và bạn nghe.

Nghe xong, bảy cái miệng cũng đều nghiến răng ken két.

Nghiến răng xong, bảy cái miệng nói:

- Bắp Rang, hãy đợi đấy! Hừ hừ!

Ðợi đấy tức là đợi đến thứ năm tuần sau: ngày cô giáo phát bài tập ra.

Chương 40:

Thời gian đi chầm chậm.

Nhưng chầm chậm cũng là đi.

Thứ sáu qua. Thứ bảy qua. Chủ nhật qua. Thứ hai qua. Thứ ba qua. Thứ tư qua.

Thứ năm tới: Bài làm của Bắp Rang chỉ có sáu điểm.

Sáu điểm là ít nhất trong đám bạn, sém chút nữa ít nhất lớp.

Như thuờng lệ, Bắp Rang đón nhận số điểm ít xịt kia với vẻ tươi tỉnh. Trong khi tụi bạn nó mặt mũi hầm hầm.

Nhưng chẳng đứa nào hé môi. Tất cả đều ẩn nhẫn chờ đến lúc về tới nhà bạn.

Bắp Rang không biết mình sắp bị đem ra “làm thịt”. Khi chui lên taxi, nó còn hớn hở:

- Kỳ này trên điểm trung bình, may quá!

Ria Mép nhếch mép:

- Sáu điểm là giỏi rồi!

Thậm chí ngay cả khi thằng Răng Chuột đạp xe lại cạnh chiếc taxi, thò đầu qua cửa gió, nháy mắt với cả bọn:

- Mọi sự như ý nhé!

Bắp Rang cũng chẳng mảy may ngờ vực. Còn nhún vai với Răng Chuột:

- Vô duyên quá mày! Tự nhiên lại chúc với chiếc!

Răng Chuột không nói gì, tủm tỉm đạp xe đi.

Khi về tới nhà bạn, vừa đẩy cửa bước vào, lớp trưởng Hột Mít không nhịn được nữa. Nó nói, giọng gằn gằn:

- Bắt đầu ra tay được rồi!

- Khoan đã! - Bạn níu tay Hột Mít.

- Sao lại khoan? - Hột Mít mặt mày sa sầm - Bản cô nương đây ngứa ngáy lắm rồi!

- Chờ ăn cơm xong rồi hẵng tính! - Bạn chép miệng - Trời đánh cũng tránh bữa ăn mà!

- Tóc Bím nói đúng đó! - Kiếng Cận trờ tới – Nó còn đầy, chẳng chạy đi đâu mà vội.

Chữ “nó” ở đây ám chỉ thằng Bắp Rang.

Nhưng Bắp Rang chẳng hay biết gì. Nó đi tuốt xuống phía sau, vẫn chun mũi khịt khịt như mọi lần:

- Hôm nay chúng ta sẽ được thưởng thức món mắm kho...

Hột Mít lầm bầm:

- Ðể xem nhóc ngươi còn tí tởn đến bao giờ!

Mà thằng Bắp Rang hôm nay trông tí tởn thật. Cứ như thể đạt được điểm sáu trong môn hình học đối với nó là một thành công ghê gớm.

Bắp Rang tí tởn vì không biết những gì đang chờ đợi mình.

Và vì không biết những gì đang chờ đợi mình nên ăn cơm xong, thấy bọn con gái kéo cả ra phòng khách, vốn là chổ nghỉ trưa của đám con trai, nó xua tay:

- Hôm nay nghỉ chơi tiến lên một bữa đi!

Hột Mít cười cười:

- Bọn này ra đây không phải để chơi tiến lên.

Bắp Rang giương mắt ếch:

- Có trò mới à?

- Ừ, có trò mới.

Hột Mít đáp, và nó nhìn quanh, hất đầu một cái. Tụi bạn lập tức quây thành vòng tròn, bao vây thằng Bắp Rang vào giữa.

Bắp Rang kêu lên, bắt đầu cảm thấy có điều khác lạ:

- Mấy bạn định làm gì kẻ hèn này vậy?

Không đứa nào trả lời. Giữa bầu không khí im phắt nổi lên tiếng hô dõng dạc của Hột Mít:

- Một hai ba, ngồi!

Vòng tròn ngồi thụp xuống, rập ràng như lính tập. Bắp Rang giật mình, luống cuống ngồi xuống theo.

Vừa chạm người xuống nền nhà, nó lật đật đảo mắt bốn phía, nhăn nhó:

- Thế này là thế nào hở trời?

Nó ngó Ria Mép:

- Chuyện gì vậy hở mày?

- Chuyện này nè...

Ria Mép chưa kịp lên tiếng. Hột Mít đã gầm gừ đáp. Vừa nói Hột Mít vừa chìa ra tờ giấy cầm sẵn nơi tay.

Bắp Rang giật phắt tờ giấy, điếng người khi nhận ra đó là bài tập toán của thằng Mặt Mụn bên trường Mèo Con: Bài toán về vectơ, với điểm mười đỏ chói bên lề.

Phần: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15