Ngôi Trường Mọi Khi

Phần 14

Chương 53:

Bây giờ th́ bạn và Kiếng Cận ghé quán ăn chỗ Răng Chuột khá thường xuyên.

Có hôm cả hai đi cùng Tóc Ngắn, Hạt Tiêu, Hột Mít.

Có hôm đi cùng Bảnh Trai, Ria Mép, Bắp Rang.

Có hôm cả bọn tám đứa đều có mặt.

Nhưng thường đến đó nhất vẫn là bạn và Kiếng Cận, “hai chị em sinh đôi” như người trong quán vẫn gọi.

Cho nên, bây giờ bạn và Kiếng Cận đă thân thuộc với cái quán bún ḅ này lắm rồi.

Thân thuộc đến mức gặp lúc khách vào đông, Răng Chuột không kịp trở tay, cả hai tự động bưng dọn giúp mà chẳng ai thấy lạ mắt.

Một hôm, bạn và Kiếng Cận bước vô, không thấy Răng Chuột đâu.

- Bạn Răng Chuột bữa nay nghỉ làm hở cô? - Bạn hỏi chủ quán.

- Nó chạy đi giao hàng, lát về cháu à.

- Giao hàng là sao, cô?

- À, có khách muốn ăn bún nhưng không đến quán. Họ chỉ gọi điện thoại, và ḿnh đem tới tận nhà.

Chủ quán nh́n ra cửa:

- Răng Chuột về ḱa.

Bạn và Kiếng Cận ngoảnh ra, thấy Răng Chuột đang rà chân xuống đất, chiếc gà-mên lủng lẳng trên tay lái chiếc xe đạp hàng ngày nó vẫn đi học.

Răng Chuột bật chống xe, bước vô. Thấy bạn và Kiếng Cận, nó toét miệng cười:

- Đói bụng sớm quá ha?

Kiếng Cận hỏi:

- Bạn giao hàng ở đâu thế?

- Gần đây thôi.

- Nếu khách ở xa th́ sao?

- Xa gần ǵ cũng thế thôi! – Răng Chuột lau mồ hôi trán - Hễ khách gọi th́ ḿnh phải đem tới.

Răng Chuột nói chắc như đinh đóng cột.

Khi nói như vậy, nó không ngờ có lúc nó một mực từ chối giao hàng cho khách, quyết liệt đến mức bà chủ quán chỉ biết lắc đầu chịu thua.

Lần đó, chính bạn và Kiếng Cận đă tận mắt chứng kiến.

Và lần đó, hai đứa đă không kềm được thắm mắc:

- Có chuyện ǵ thế hở Răng Chuột?

- Địa chỉ giao hàng ở kế nhà tôi! – Răng Chuột th́ thầm.

Bạn vỡ lẽ:

- Vậy để ḿnh và Kiếng Cận đi giao cho!

Bạn và Kiếng Cận xách gà-mên, đạp xe đi.

Đứa ngồi trước chép miệng:

- Buồn cười ghê!

Đứa ngồi sau lặp lại:

- Ừ, buồn cười ghê!

Buồn cười thật. V́ cho đến lúc này, Răng Chuột vẫn cứ sợ Cọng Rơm phát giác ra chuyện làm thêm của ḿnh.

Nhưng bạn và Kiếng Cận chỉ buồn cười khi đi. C̣n khi đạp xe chở nhau về, cả hai tự dưng không thấy buồn cười nữa.

Chỉ thấy buồn hiu hắt.

Chương 54:

Buồn hiu hắt hẳn nhiên là rất buồn. Nhưng vẫn chưa phải là buồn nhất.

Buồn nhất là một hôm, thấy Răng Chuột lễ mễ xách ba, bốn cái gà-mên ra xe, xỏ dây hí hoáy cột vào yên sau, Kiếng Cận nhướn mắt:

- Khách mua mấy phần mà bạn đem nhiều thế?

- Tới tám phần lận. Chắc là ăn cả nhà.

Bạn nhíu mày:

- Bạn cột không khéo, đổ hết.

Răng Chuột cười:

- Không sao đâu! Đây đâu phải là lần đầu.

Bụng thấy lo lo, bạn tặc lưỡi đề nghị:

- Hay là tôi đi cùng với bạn?

- Đi cùng?

- Ừ, bạn chở, tôi ngồi đằng sau xách gà-mên cho.

- Một ư kiến hay! - Kiếng Cận giơ tay lên – Răng Chuột chở Tóc Bím đi đi, ḿnh ngồi đây đợi.

Răng Chuột chưa kịp nói ǵ, bạn đă lúi húi tháo dây cột và nhanh nhẹn cầm mấy cái gà-mên lên:

- Đi!

Thế là cả hai tuôn ra khỏi quán, Răng Chuột ngồi trước lái xe, bạn ngồi sau ôm khư khư mấy gà-mên bún.

- Khách ở đâu lận, Răng Chuột?

- Tuốt trên đường An Dương Vương.

Răng Chuột vừa đáp vừa bặm môi đạp. Chân đạp nhưng mặt vẫn dáo dác trông ngang ngó ngửa.

- Bạn t́m ǵ thế? - Bạn ngạc nhiên – An Dương Vương c̣n xa mà!

Răng Chuột bối rối:

- Tôi sợ gặp người quen.

- Người quen bắt gặp th́ đă sao! - Bạn ph́ cười – Có gặp bạn như thế này, cũng chẳng ai biết bạn đang đi giao hàng đâu!

- Ờ há! – Răng Chuột thở ra một hơi, ngẩn ngơ - Vậy mà trước giờ mỗi khi đem bún đi giao, tôi cứ thấp tha thấp thỏm, ngốc thật!

Nếu không đang lái xe, hẳn Răng Chuột đă đưa tay cốc đầu ḿnh rồi.

Nó không cốc đầu được. Nhưng đă thôi láo liên. Và guồng chân trở nên nhanh hơn.

Lát sau, xe dừng trước một căn nhà có cửa lưới xanh trên đường An Dương Vương.

Răng Chuột nói:

- Đây rồi.

Bạn lật đật leo xuống xe:

- Để ḿnh kêu cửa cho.

Răng Chuột đẩy tay lái về phía bạn:

- Tóc Bím coi xe đi. Để tôi!

Rồi đỡ mấy cái gà-mên trên tay bạn, Răng Chuột tḥ tay bấm chuông cửa.

Một người phụ nữ giúp việc từ trong nhà đi ra. Bà chùi hai bàn tay c̣n lấm tấm dầu ăn vào tạp đề, loay hoay mở cửa.

- Bún phải không cháu? – Bà tḥ đầu ra. Đang nói, bà bỗng khựng lại, thảng thốt kêu lên - Ủa, sao lại là con hở Răng Chuột?

Bà nh́n mớ gà-mên Răng Chuột đang cầm trên tay:

- Không phải là con đang đi dạy kèm sao?

Răng Chuột cũng bàng hoàng không kém người phụ nữ. Nó lắp bắp hỏi, mặt tái đi:

- C̣n mẹ? Mẹ cũng không phải là gia sư sao?

Sự gặp gỡ bất ngờ và trớ trêu giữa hai mẹ con Răng Chuột khiến bạn chết trân.

Phải khó khăn lắm bạn mới nhúc nhích được để lặng lẽ dắt xe ra cách đó một quăng.

Bạn không đủ can đảm chứng kiến t́nh huống éo le và chắc chắn chẳng ai muốn này.

Bạn đứng đợi Răng Chuột và nghe trong đầu bần thần câu hỏi: Có phải hôm nay là ngày buồn nhất.

Chương 55:

Trên đường quay về quán, bạn ngồi như cục gạch. Bạn nghĩ Răng Chuột cũng sẽ làm cục gạch thứ hai. Nghĩa là sẽ chẳng ai nói ǵ với ai. Y hệt hồi đầu năm, lúc cả hai được xếp ngồi cạnh nhau trong lớp.

Bạn nhầm.

Đạp chừng vài ṿng, Răng Chuột th́nh ĺnh nói:

- Mẹ tôi đấy, Tóc Bím.

Bạn lí nhí:

- Ḿnh biết rồi.

Răng Chuột lại nói:

- Hóa ra mẹ tôi đi giúp việc nhà chứ không phải dạy trẻ như lâu nay tôi vẫn nghĩ.

Lần này th́ bạn làm thinh. V́ bạn không biết phải nói câu ǵ cho thích hợp.

Răng Chuột tiếp tục cảm khái:

- Mẹ tôi giấu anh em tôi giống như tôi đă giấu em gái tôi vậy.

Bạn ngọ ngoạy trên yên, định nói với Răng Chuột ấy là v́ mẹ Răng Chuột thương  con. Ấy là v́ mẹ Răng chuột không muốn anh em nó lo buồn, nghĩ ngợi. Nhưng rốt cuộc bạn đă không thốt một lời nào. Bạn thấy lời an ủi đó sao mà nhẹ nhơm, dễ dàng quá.

Răng Chuột chép miệng, như đọc được ư nghĩ của bạn:

- Chẳng qua do mẹ tôi sợ anh em tôi buồn, Tóc Bím à.

- Ḿnh cũng nghĩ vậy! - Bạn nói.

- Nhưng tôi không buồn đâu, thực đó, Tóc Bím! Chỉ ngỡ ngàng chút thôi.

Không quay lại nhưng chắc Răng Chuột vẫn h́nh dung ra sự thắc mắc của bạn, nên lại nói:

- V́ tôi tin, nếu tôi tự hào về sự hy sinh của tôi cho em gái tôi th́ mẹ tôi chắc cũng tự hào về sự hy sinh của ḿnh cho hai anh em tôi y như vậy.

Suốt từ lúc đó đến khi về quán, gần như chỉ có một ḿnh Răng Chuột nói.

Chưa bao giờ bạn nghe Răng Chuột nói nhiều như thế.

Răng Chuột nói b́nh tĩnh, chân thành và vẻ như đang nói với chính ḿnh hơn là nói với một người nào khác.

Qua những bộc bạch của Răng Chuột, bạn mừng rỡ nhận ra sự chín chắn đáng ngạc nhiên của bạn ḿnh. Trong khi bạn cố t́nh lảng tránh th́ Răng Chuột điềm nhiên đề cập đến cuộc gặp gỡ vừa rồi giữa hai mẹ con, thật khác xa với thái độ mặc cảm của lần bị bạn bè bắt gặp ở quán ăn hôm nọ.

Thậm chí, ngay cả khi bạn thận trọng hỏi, lúc quán bún đă hiện ra trước mắt:

- Ḿnh sẽ không kể cho Kiếng Cận và các bạn về câu chuyện hôm nay chứ?

Răng Chuột đáp giọng b́nh thản:

- Tùy bạn. Theo tôi, chẳng có ǵ phải giấu.

Chỉ đến khi dừng xe ngay cửa, nó mới thở dài nói thêm:

- Thực ra chỉ cần giấu mỗi Cọng Rơm thôi.

Chương 56:

Hôm đó, bạn phân vân măi.

Rằng không biết có nên kể lại cho đứa bạn nào về những ǵ đă xảy ra với Răng Chuột hay không.

Bạn đắn đo. Bạn lưỡng lự. Và cuối cùng bạn quyết định sẽ không nói với bất cứ ai về chuyện này. Dù đó là Kiếng Cận, “chị em sinh đôi” của bạn.

Bạn không kể với Kiếng Cận c̣n v́ bạn không có cơ hội làm điều đó.

V́ ngay sáng hôm sau, giữa giờ chơi, thằng Bảnh Trai đă tung ra một “quả bom”.

- Hà hà! - Bảnh Trai cười híp mắt – Th́ ra...

Bảnh Trai đi qua đi lại trước mặt cả bọn, đầu gục gà gục gặc, miệng úp úp mở mở.

- Ǵ thế hở mày? - Bắp Rang hỏi.

Bảnh Trai vẫn lượn qua lượn lại:

- Hà hà, th́ ra...

Rơ ràng thằng Bảnh Trai muốn trêu gan mọi người.

Hột Mít nghiến Răng:

- Nhóc ngươi muốn bị xách hai tai chắc?

Tóc Ngắn nheo mắt:

- Bảnh Trai điên rồi.

Bảnh Trai đứng lại. Nó tặc tặc lưỡi:

- Măi đến hôm qua tôi mới biết được hằng ngày thằng Mặt Mụn vẫn gọi điện thoại cho Hạt Tiêu để nói những ǵ.

Câu nói của Bảnh Trai khiến cả bọn lập tức quay nh́n Hạt Tiêu. Thấy mọi người nh́n ḿnh, Hạt Tiêu nhe răng ra cười tỉnh bơ, chẳng thèm đỏ mặt tí ti.

Bạn ṭ ṃ ngó Bảnh Trai:

- Mặt Mụn nói ǵ thế?

Bảnh Trai không trả lời thẳng câu hỏi của bạn. Nó tiếp tục tŕnh bày quá tŕnh khám phá bí mật của ḿnh bằng một giọng trang trọng:

- Tôi đến xin “yết kiến” Hạt Tiêu cả thảy sáu lần...

Ria Mép cắt ngang:

- Để t́m hiểu xem một đứa con trai hằng ngày nói ǵ với một đứa con gái mà “yết kiến” có sáu lần là quá ít.

Bắp Rang láu lỉnh:

- Nhất là t́m hiểu để bắt chước nói lại với một đứa con gái khác.

Hột Mít lừ mắt ngăn không cho hai tên tiểu quỷ phá bĩnh rồi quay sang Bảnh Trai, hất hàm:

- Rốt cuộc kết quả thế nào hở Bảnh Trai?

Bảnh Trai găi cằm:

- Năm lần đầu, mặc cho tôi năn nỉ ỉ ôi, nhỏ Hạt Tiêu khăng khăng không chịu tiết lộ. Cho đến chiều hôm qua, Hạt Tiêu mới chịu hé môi. Th́ ra...

Lần thứ ba, nói tới hai chữ “th́ ra”, Bảnh Trai lại ngưng ngang.

Kiếng Cận bực ḿnh đứng lên:

- Ḿnh về đây!

Hột Mít cũng làm bộ nhấp nhổm:

- Bảnh Trai lấp lửng như thế, tụi ḿnh cũng về luôn.

Bảnh Trai nháy mắt với Hạt Tiêu:

- Nói nghe Hạt Tiêu?

Mọi người nghĩ Hạt Tiêu sẽ phản đối. Nó sẽ giơ nắm đấm lên. Hoặc ít ra cũng thét lên be be.

Không ngờ Hạt Tiêu nhún vai hờ hững:

- Tùy bạn.

Rồi nó thở đánh thượt:

- Ḿnh mệt lắm rồi. Ba mẹ ḿnh cũng mệt lắm rồi.

Ria Mép ngó Bắp Rang:

- Thằng Mặt Mụn này thật quá quắt mày ạ! Chuyên hành hạ ba mẹ bạn ḿnh!

Bọn con gái không thèm quan tâm đến “tội ác” của Mặt Mụn. Bốn cặp mắt đổ dồn vào Bảnh Trai:

- Hạt Tiêu cho phép rồi đó, Bảnh Trai!

Bảnh Trai hấp háy mắt:

- Các bạn có biết thằng Mặt Mụn gọi điện thoại cho Hạt Tiêu mỗi ngày để nói ǵ không?

- Nói ǵ?

Bảnh Trai đưa bốn ngón tay ra trước mặt:

- Nó nói tổng cộng có bốn câu hà!

- Ḿnh biết bốn câu đó! - Nhỏ Kiếng Cận th́nh ĺnh lên tiếng.

Không chờ Bảnh Trai hỏi lại, Kiếng Cận thao thao tuôn một tràng trước những ánh mắt ngạc nhiên của cả bọn:

- Bốn câu đó là: Tội Hạt Tiêu quá há? Năm nay Hạt Tiêu xinh quá ha? Tính t́nh Hạt Tiêu cũng được quá hả? Tôi nhớ Hạt Tiêu quá hà!

Nói xong, Kiếng Cận tủm tỉm nh́n Bảnh Trai:

- Đúng không?

- Đúng! - Bảnh Trai nh́n lại Kiếng Cận, cũng tủm tỉm – Nhưng bạn nói đúng có chín mươi chín phần trăm hà.

Kiếng Cận tṛn mắt:

- Chín mươi chín phần trăm? Tại sao?

- Tại có sự khác biệt về tên người trong câu.

Hột Mít, Tóc Ngắn và bạn hấp tấp chồm người tới trước:

- Là sao?

Bảnh Trai chém tay vào không khí:

- Bốn câu của Mặt Mụn chính xác là: Tội nhỏ Kiếng Cận quá há? Năm nay Kiếng Cận xinh quá ha? Tính t́nh Kiếng Cận cũng được quá hả? Tôi nhớ Kiếng Cận quá hà!

- Trời!

Tóc Ngắn, Kiếng Cận, Hột Mít, Ria Mép, Bắp Rang và bạn, sáu cái miệng cùng sửng sốt kêu lên. À quên, tính thêm thằng Răng Chuột nữa là bảy. Răng Chuột có ngồi đó, có kêu trời, nhưng v́ đang có tâm sự nên nó kêu trời nhỏ xíu hà.

Phần: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15