Phần 9
Chương 33:
Bây giờ th́ Răng Chuột rơ rồi. Rơ tại sao bỗng dưng bạn bè đối xử với nó khác thường như vậy.
Nó chỉ không rơ tụi bạn làm cách nào biết được hoàn cảnh của nó thôi.
Nó xích lại gần bạn, giọng băn khoăn:
- Tóc Bím nè.
- Ǵ?
- Làm sao Kiếng Cận biết tôi có em gái?
- Ḿnh nói.
- Nhưng tôi đâu có nói với bạn là tôi đi dạy thêm?
- Ừ, chuyện này th́ bạn không nói.
Răng Chuột thắc mắc:
- Vậy sao Kiếng Cận lại biết?
Bạn tặc lưỡi:
- Có thể Kiếng Cận t́nh cờ trông thấy.
Răng Chuột nhíu mày, lẩm bẩm:
- Lạ thật đấy!
Khi lẩm bẩm như vậy, trông nó có vẻ bồn chồn lắm.
Bạn thấy tội tội, liền nhoẻn miệng cười:
- Đùa đấy thôi! Hôm nọ Ria Mép, Bắp Rang, Kiếng Cận và ḿnh có đến nhà bạn.
- Đến nhà tôi? - Răng Chuột tṛn xoe mắt.
- Ừ.
- Hôm nào?
Bạn nói hôm.
Răng Chuột bán tín bán nghi:
- Đường nào?
Bạn nói đường.
Răng Chuột thở ra:
- Thảo nào!
Rồi nó nh́n bạn, giọng trách móc:
- Theo dơi hén?
Bạn trề môi:
- Ai bảo bạn khất lần khất lừa chi!
Răng Chuột thở ra lần thứ hai:
- Chỗ tôi ở chật chội quá, không tiện tiếp khách.
Bạn nhún vai:
- Ḿnh không phải là khách. Ḿnh là bạn nè.
Răng Chuột mỉm cười:
- Bạn bè mà đứng ngoài cửa nghe lỏm, không chịu vào nhà.
- Tụi này đâu có cố ư! - Bạn bối rối đáp, mặt ửng đỏ.
- Tôi nói chơi ấy mà! - Răng Chuột vội vàng nói - Đă biết nhà rồi th́ hôm nào rảnh bạn cứ ghé chơi.
- Trưa thứ năm này nhé.
- Ừ, trưa thứ năm.
Khi nói như vậy, Răng Chuột nghĩ rằng chỉ có một ḿnh bạn đến thăm căn nhà chật chội của nó.
Trưa thứ năm, lúc tan học, nghe bạn nói:
- Răng Chuột về trước đi, ḿnh sẽ tới sau.
Nó vẫn cứ đinh ninh thế.
Răng Chuột không ngờ khi nó vừa đạp xe đi, Bảnh Trai, Bắp Rang, Ria Mép, Hột Mít, Hạt Tiêu, Tóc Ngắn, Kiếng Cận và bạn, cả tám mạng chất lên chiếc xe taxi quen thuộc, tà tà đuổi theo.
Hôm qua bạn đă nói với mẹ bạn rồi:
- Trưa mai, tụi con không về nhà nha mẹ.
- Tụi con đi đâu vậy?
- Tụi con tới thăm nhà bạn Răng Chuột.
- Mẹ nhớ rồi! - Mẹ bạn gật đầu - Bạn Răng Chuột vẫn giúp con xách cặp lên xuống cầu thang chứ ǵ?
- Dạ.
Mẹ bạn nhíu mày:
- Tụi con kéo nhau đi đông như vậy, đă xin phép ba mẹ bạn ấy chưa?
- Ba mẹ bạn Răng Chuột không ở chung với bạn ấy, mẹ à! - Bạn đáp, giọng bất giác nghẹn lại.
Mẹ bạn ngạc nhiên:
- Thế bạn ấy ở với ai?
- Bạn ấy ở với em gái! - Rồi tự nhiên bạn nói thêm - Bạn ấy phải đi dạy thêm để kiếm tiền nuôi em đó mẹ.
- Giỏi quá há! - Mẹ bạn chớp mắt.
- Ừ, bạn ấy giỏi ghê! Bạn tán thành ngay.
- So ra, tụi con sung sướng hơn Răng Chuột nhiều! - Mẹ bạn đột nhiên thở dài, rồi dặn - Răng Chuột sống như vậy chắc buồn lắm, tụi con nên thường xuyên đến chơi với bạn!
Bạn nói, gần như kêu lên:
- Mẹ ơi, v́ thế trưa mai tụi con mới không về nhà.
Mẹ bạn sực nhớ ra:
- Thế trưa mai tụi con ăn cơm ở đâu?
- Tụi con mua thức ăn đem theo.
- Mua cả cho anh em Răng Chuột nữa chứ?
- Đương nhiên rồi, mẹ à!
Kế hoạch của bạn, thằng Răng Chuột đâu có biết.
Cho nên vừa về nhà được mười lăm phút, nghe tiếng ầm ầm khác thường ngoài cầu thang, nó cùng em gái nó xô cửa chạy ra ḍm.
- Trời đất! - Thấy bạn bè một lô một lốc đang rồng rắn kéo nhau lên cầu thang, Răng Chuột đưa tay dụi mắt và thảng thốt kêu lên - Tụi mày làm ǵ thế này?
- C̣n làm ǵ nữa! - Ria Mép cười hề hề - Tất nhiên là đến thăm mày.
Răng Chuột không biết nên mừng hay nên lo. Tại bất ngờ quá, tinh thần nó chưa kịp “sắp xếp” ǵ cả.
Nó dẫn lũ bạn vào nhà, ngượng ngập nh́n hai chiếc ghế con:
- Nhà tao...
Bắp Rang đọc thấy ngay sự băn khoăn trong mắt Răng Chuột. Nó khoanh chân ngồi bệt xuống sàn nhà, cười toe:
- Hà hà, ngồi vậy mới thấy vui!
Ria Mép ngồi phịch xuống bên cạnh Bắp Rang, tủm tỉm:
- Vui lắm mới ngồi vậy!
Kế tiếp Ria Mép là những đứa khác. Cuối cùng là Răng Chuột. Đám bạn thoáng chốc làm thành một ṿng tṛn.
Chỉ có em gái Răng Chuột là đang lui cui chỗ góc nhà, nh́n mặt mày biết là lo lắng lắm. Chỉ v́ nó không biết lấy đâu ra cơm để đăi khách đó mà.
Bạn hỏi Răng Chuột:
- Em gái bạn tên ǵ vậy?
- Cọng Rơm.
- Tên hay quá! Cọng Rơm ơi!
Cọng Rơm quay lại, ngơ ngác không biết ai gọi ḿnh.
Bạn vẫy tay:
- Lại đây ngồi chơi đi em.
- Em phải làm cơm.
- Khỏi! Tụi chị có đem theo đây rồi.
Bắp Rang nhíu mày khịt mũi đúng ba cái, rồi gật gù:
- Em để dành món cá kho mặn và nồi canh cải ấy lại cho buổi chiều đi!
Bắp Rang vừa nói vừa cười, giọng nhẹ như không. Nhưng Cọng Rơm nghe như có một luồng điện chạy qua người. Nó nh́n sững Bắp Rang, không hiểu tại sao anh chàng này mới bước vào nhà chưa được ba phút đă có thể nói vanh vách những món ăn trong bếp như thế.
Hạt Tiêu nh́n Cọng Rơm, mỉm cười:
- Có ǵ đâu mà em trố mắt ra như thế! Anh bạn của tụi chị tuổi con chó mà!
Hạt Tiêu vừa nói vừa lôi từ trong cặp ra một gói xôi lạp xưởng to tướng.
Những đứa khác lập tức làm theo.
Tất nhiên mỗi đứa lôi một thứ.
Hột Mít lôi xôi gấc. Kiếng Cận lôi xôi gà. Bảnh Trai bánh ḿ. Bạn cơm b́ chả. Ba đứa c̣n lại lôi ba thứ c̣n lại.
Tụi bạn có tám đứa, thêm anh em Răng Chuột nữa là mười. Trong khi thức ăn mang theo đủ cho hai chục khẩu phần.
Răng Chuột phải trải đến bốn tờ báo khổ rộng mới đủ chất mọi thứ lên.
Y như trong một buổi cắm trại. V́ vậy không khí nhanh chóng trở nên đầm ấm, thân mật và vui vẻ.
Răng Chuột dần dần mất vẻ rụt rè, ngượng ngập. Nó nói nhiều hơn. Cười nhiều hơn. Và ăn dĩ nhiên là nhiều. Răng chuột mà lại.
So với ông anh, Cọng Rơm ăn chậm hơn, nên chắc là ít hơn. V́ nó c̣n bẽn lẽn trước các vị khách lạ. Và cả v́ nó cứ vừa ăn vừa ṭ ṃ liếc thằng Bắp Rang. Nó liếc và nó băn khoăn: có thật anh này tuổi con chó không há?
Dĩ nhiên, chuyến viếng thăm của bạn bè không thể biến thằng Răng Chuột ngay lập tức trở thành một con người khác.
Nhưng dù sao, kể từ bữa đó Răng Chuột đă bớt khép kín đi nhiều. Đến lớp, nó không lặng lẽ dán ḿnh một chỗ như trước kia nữa. Nó hoạt bát hơn, và cởi mở hơn.
Bạn sung sướng nhận xét:
- Răng Chuột dạo này hết đi trễ rồi.
Lớp phó học tập Bảnh Trai vui vẻ:
- Trả bài cũng khá hơn.
Lớp trưởng Hột Mít gật gù bổ sung:
- Sinh hoạt cũng đều đặn hơn.
Bắp Rang khoái chí theo kiểu khác. Nó đập tay lên ngực, tít mắt:
- Và đặc biệt là em gái nó ái mộ tôi nhiều hơn.
Bắp Rang không nói dóc. V́ ngay ngày hôm sau cuộc viếng thăm rầm rộ kia, Răng Chuột vừa ló đầu vào lớp đă chạy ngay lại chỗ Bắp Rang ngồi:
- Bắp Rang nè.
- Ǵ?
- Em gái tao ấy mà.
- Em gái mày sao?
- Nó hỏi thăm mày đấy.
- Thật hở? - Bắp Rang hồi hộp - Hỏi thăm chuyện ǵ?
Răng Chuột ngập ngừng:
- Nó nhờ tao hỏi xem có phải mày tuổi con chó thật không?
Câu “hỏi thăm” của Cọng Rơm khiến Bắp Rang thất vọng nảo nề. Nó thở đánh thượt:
- Đừng nghe con nhỏ Hạt Tiêu phao tin bậy bạ. Tao tuổi con trâu.
Nhưng Bắp Rang chỉ thất vọng có một ngày.
Ngày hôm sau, Răng Chuột lại mon men đến bên nó:
- Bắp Rang nè.
- Ǵ?
- Em gái tao nhờ tao hỏi mày...
Tự nhiên Bắp Rang nổi khùng:
- Bộ nó không tin tao tuổi con trâu hả?
- Tin chứ! - Răng Chuột bối rối đáp, không hiểu tại sao thằng Bắp Rang quạu quọ làm vậy.
- Tin sao c̣n hỏi nữa?
Răng Chuột liếm môi:
- Nó hỏi chuyện khác.
- Ủa, chuyện ǵ nữa?
- Chuyên hôm nọ ấy mà! Răng Chuột găi gáy - Nó không hiểu tại sao mày nói trúng phóc các món ăn trong nồi.
Bắp Rang khoái chí:
- Nó thấy lạ lắm hở?
- Ừ, ngay cả tao cũng thấy lạ.
Bắp Rang gật gù:
- Mày muốn biết không?
Răng Chuột nuốt nước bọt:
- Muốn.
Bắp Rang chỉ tay vào mắt ḿnh:
- Mày thấy cái ǵ đây không?
Răng Chuột nh́n lom lom theo ngón tay thằng Bắp Rang:
- Thấy.
- Cái ǵ?
- Con mắt!
Đang nói, Răng Chuột bỗng reo lên:
- A, th́ ra hôm đó mày nh́n thấy.
- Bậy! - Bắp Rang nhún vai - Bữa đó tao ngồi cách cái bếp đến mười cây số là ít, thấy thế quái nào được!
Rồi nó chỉ tay vào miệng:
- C̣n cái này là cái ǵ?
Răng Chuột không hiểu tại sao thằng bạn ḿnh chỉ trỏ lung tung như vậy, nhưng vẫn đáp:
- Cái miệng.
Bắp Rang bỏ tay xuống:
- Thế giữa con mắt và cái miệng là cái ǵ?
- Cái mũi.
Bắp Rang nhe răng cười:
- Tao biết được các món ăn trong bếp nhà mày là nhờ cái mũi này đấy.
Cái kiểu ăn nói ṿng vo của Bắp Rang làm thằng Răng Chuột muốn khóc quá. Muốn nói đánh hơi th́ nói đánh hơi đại cho rồi, c̣n bày đặt cái này là cái ǵ, cái kia là cái ǵ.
Không khóc được, Răng Chuột méo xệch miệng:
- Đơn giản vậy thôi hở?
- Vậy thôi!
Thằng Bắp Rang nói hai chữ “Vậy thôi” nghe nhẹ tưng. Nhưng Răng Chuột biết: Điều đơn giản đó, không phải ai cũng làm được.
Nó kể với Cọng Rơm về chuyện cái mũi của thằng Bắp Rang, rồi kết luận:
- Một khả năng kỳ diệu!
Cọng Rơm hoàn toàn tán thành. C̣n bổ sung:
- Và phi thường nữa!
Khen xong, nó dích trong lọ một cục mắm ruốc, cẩn thận gói vào giấy rồi đưa cho anh nó.
- Em làm ǵ vậy? – Răng Chuột ngơ ngác nh́n gói giấy.
- Đem lên lớp.
- Chi?
Cọng Rơm cười:
- Đố anh Bắp Rang.
Đối với Bắp Rang, đó là chuyện vặt.
Thằng Răng Chuột vừa lại gần, chưa kịp lôi gói giấy ra đánh đố, nó đă xua tay:
- Ra ṿi nước rửa miệng đi mày!
Thấy Răng Chuột nghệt mặt không hiểu, Bắp Rang nhăn nhó nói tiếp:
- Mày vừa ăn mắm ruốc phải không?
- Đâu có! – Răng Chuột giật đánh thót, lỏn lẻn lôi gói giấy trong túi ra - Tại em tao kêu tao đem gói mắm ruốc này lên đố mày xem mày nói có trúng không.
Trưa, nghe Răng Chuột thuật lại, Cọng Rơm phục Bắp Rang sát đất.
Hôm sau, nó lại gói cho anh nó một mớ rau thơm.
Lần này, Bắp Rang không phát hiện ra ngay.
Nhưng đến khi Răng Chuột lôi gói giấy ra, Bắp Rang cười kh́:
- Lại vặt mấy thứ lá ở đâu đem đánh đố kẻ hèn này nữa hả?
Bắp Rang làm Răng Chuột ngay người như cán cuốc.
Cán cuốc cười gượng gạo:
- Thế mày có đoán được những loại rau ǵ trong này không?
Bắp Rang cầm gói giấy kê ngay mũi:
- Ng̣, rau om, hành lá...
Rồi nó nheo mắt:
- Trưa nay, em gái mày định nấu canh khoai mỡ chứ ǵ!
- Tao không rơ.
Răng Chuột nói thật. Nhưng nó chỉ không rơ có bốn tiếng đồng hồ.
Trưa đi học về, vừa bước vào nhà, thấy cạnh dĩa dưa mắm là tô canh khoai mỡ nghi ngút khói đang bày sẵn trên sàn, Răng Chuột rùng ḿnh như thể thấy ma.
- Anh làm sao vậy? - Cọng Rơm ngạc nhiên.
- Thằng Bắp Rang... – Răng Chuột lắp bắp.
- Anh Bắp Rang sao?
- Nó hít hít gói giấy, bảo trưa nay em nấu canh khoai mỡ.
Cọng Rơm không rùng ḿnh. V́ đă lường trước được chuyện đó. Nó chỉ tấm tắc:
- Anh Bắp Rang thông minh ghê!
Và hỏi:
- Ở lớp chắc ảnh học giỏi lắm hở anh?
Cái câu Cọng Rơm hỏi Răng Chuột, mẹ bạn đă từng hỏi Bắp Rang.
Và cái câu Răng Chuột trả lời em ḿnh cũng chính là cái câu Bắp Rang từng trả lời mẹ bạn:
- Nó đứng gần bét lớp em ơi!
C̣n thêm:
- Anh học kém, vậy mà nó c̣n xếp dưới anh nữa.
Phần: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15